Red – chapter 2

Kid đã ở trong garage cả ngày hôm đó. Lưng hắn đau nhức, từng thớ cơ như bốc cháy, và những ngón tay vấy đầy dầu mỡ. Hắn chui ra khỏi gầm xe tải và kéo cặp kính bảo hộ lên trán, rồi dùng mu bàn tay quẹt đi lớp mồ hôi đóng trên mí mắt.

Đã được ba tháng kể từ khi hắn được cái gã Trafalgar “bác sĩ ám muội” Law chữa trị cho, và hắn cũng chẳng thấy có bất kỳ động tĩnh gì từ tên này kể từ khi đó. Chẳng hề có lấy một cuộc điện thoại, một tấm hoá đơn, hay một trò đe doạ vớ vẩn nào như rạch lốp xe hay đập vỡ kính cửa sổ cả. Mặc kệ những lời cảnh báo của Killer rằng đây rất có thể là một điềm báo không may, Kid làm lơ tất cả mớ lộn xộn đó. Hắn bắt đầu quay lại với cuộc sống thường nhật của mình, sửa chữa xe cộ vào ban ngày, và kiếm tiền khi màn đêm buông xuống.

Nhưng tuần này mọi thứ diễn ra khá là bình lặng. Công việc làm ăn của hắn chạy trơn tru ở cả hai mặt, Kid không cần thiết phải dính dáng tới vụ lùm xùm nào trong suốt một thời gian dài. Đêm nay, hắn có ý định sẽ đóng cửa hàng, rồi mò xuống một quán rượu nào đó trong thị trấn trước khi ngâm mình trong một bồn nước nóng và quên đi hết mọi chuyện trên đời.

Kid nhặt một nắm giẻ rách và chùi sạch những vết dầu bám dai nhất trên tay mình, rồi ném nó qua một bên. Hắn tắt đèn chính và bắt đầu khoá cửa, túm lấy cái áo cộc tay màu trắng dính đầy vết dầu của hắn bằng hai ngón tay và phe phẩy nó trong không khí cho khô hết những vệt mồ hôi. Việc làm đó khá là vô dụng, thật thế, bởi vì làn vải áo cứ bám cứng lấy da hắn, dính chặt và khiến hắn cảm thấy nóng hừng hực.

Ngáp dài và uể oải, tay thợ máy bước lên tầng cầu thang tới chỗ văn phòng nơi hắn quẳng đồ đạc của mình, một căn phòng cũ kĩ bừa bộn với những giấy tờ chưa được xử lí và hàng ti tỉ thứ bà dằn khác mà hắn thường để lại cho Killer giải quyết. Hơi mất công một chút với cái tay nắm khi mở nó bằng những ngón tay trơn tuột của mình, nhưng sau khi vào được, hắn bắt đầu sờ soạng chung quanh trong thứ ánh sáng mờ nhạt, lần tìm áo khoác, ví, chìa khoá…

“Chào buổi tối, Eustass. Làm việc muộn quá ha?”

Kid đơ người lại và cắn vào lưỡi để ngăn bản thân khỏi hét lên trong sự ngạc nhiên tột cùng.  Mặc dù nhận ra giọng nói ấy, hắn vẫn quay lại để nhìn tay bác sĩ, kẻ lúc này đang khoác chiếc áo choàng bệnh viện và đồ phẫu thuật, hai chân gác lên chiếc bàn bừa bãi.

“Một cuộc điện thoại là đủ rồi.” Kid hằm hè. “Đột nhập vào đây kiểu này về cơ bản thì cũng đồng nghĩa với việc mày đang muốn bị tao đấm vỡ mồm đấy.”

Law cười nhẹ. “Nhưng tôi muốn gặp anh, Eustass. Một bác sĩ thì cần phải kiểm tra xem bệnh nhân của mình phục hồi tới đâu chứ.”

Kid cởi áo, để lộ mấy vết sẹo còn mờ mờ sau lần trúng đạn trước đây. “Đã ba tháng rồi, đừng có giỡn mặt tao. Tao thừa biết đó không phải là lí do để mày tới đây.”

Tay bác sĩ đứng trước mặt hắn nhướng một bên mày lên với vẻ đầu hàng giả tạo. “Anh nắm được đuôi tôi rồi.” Hắn huýt sáo, rồi hạ lông mày và thấp giọng xuống, thể hiện sự nghiêm trọng của tình hình. “Tôi cần tiền, Eustass. Tôi cần chỗ tiền đó ngay đêm nay.”

Kid nghiêng đầu sang một bên, trán hắn nhíu lại khi suy nghĩ. “Đêm nay à?” Hắn thì thầm. Liền đó hắn ngửa đầu ra sau và bật cười thành tiếng. “Thế nếu tao nói là không thì sao hả Trafalgar? Với cái thái độ đó, mày cứ mơ đi nhé con.”

Những ngón tay của Law lướt trên miệng túi áo choàng, vành mũ lông trên đầu hắn tạo nên một mảng sẫm màu trong đôi mắt. “Anh đang bảo với tôi là…” hắn thì thầm, “anh không có chỗ tiền đó à?”

“Ồ, tao có chứ.” Gã thợ máy cười khùng khục. Hắn đặt tay lên túi sau, nhưng từng thớ cơ trên người căng lên sẵn sàng cho một trận ẩu đả. “Nhưng tao chắc chắn 100% là sẽ không trả cho mày, với cái thái độ như thế.”

Không khí giữa hai gã đàn ông bắt đầu căng lên và thu hẹp lại. Không ai trong số họ di chuyển lấy một inch, như thể họ sợ sẽ khuấy động ngọn lửa bùng lên ở người đối diện mình vậy. Mặc dù im lặng, nhưng Kid có thể nghe thấy tiếng nghiến răn giận dữ đầy đanh thép từ phía tay bác sĩ, và Law có thể nhận ra tiếng gõ nhè nhẹ của những móng tay sơn đen khi Kid khỏ tay vào bên cạnh quần mình.

Lần trước Kid gặp Bác Sĩ Tử Thần, hắn có cảm giác như mình bị thoả hiệp quá dễ dãi. Ca điều trị khiến hắn mê muội và hắn có thể đổ lỗi cho tính cách của mình khi ấy, giống như một kẻ bị mắc hội chứng Stockholm(1) hay cái gì đó đại loại thế. Dù sao thì, những cảm xúc ấy cũng đã biến mất khá lấu rồi. Cái gã đang đứng trước mặt hắn lúc này đã đột nhập vào nhà hắn và bây giờ đang đụng chạm đến danh dự của hắn. Sẽ không có sẽ phần thưởng hay sự trả công nào nữa.

Có vài bước trong công việc này mà Kid đang chờ tay bác sĩ thực hiện. Hắn sẽ cố gắng đe doạ, sau đó mặc cả, và sau đó là hành động tay chân – luôn luôn là như thế khi hắn bị dồn vào chân tường. Nhận thấy những cố gắng thương thảo đang chuẩn bị được đặt ra, Kid mỉm cười nham hiểm khi Law tựa người vào chiếc ghế, bỏ chân khỏi bàn, và đặt tay hắn lên đùi.

“Tốt lắm.”

Mắt Kid mở rộng đến mức muốn lọt ra khỏi đầu hắn. “Gì cơ?” Hắn quát lên.

“Tốt lắm.” Law lặp lại. “Đáng ra tôi không nên trông đợi anh sẽ trả lời tôi với một cái thái độ như thế. Sau cùng thì, anh hẳn cũng đã giả vờ như tôi đã biến mất hoàn toàn khỏi cõi đời này. Cũng đã ba tháng rồi. Điều gì cũng có thể xảy ra.” Hắn khỏ nhẹ lên vành mũ và liếc Kid. “Anh lo lắng sao?”

“Hợp lí nhỉ.” Kid nheo nheo mắt nhìn gã đàn ông nham hiểm. “Nhưng, hãy để tao kiểm tra lại nó lần hai đã, được không? Vậy là mày đã đi hết cả quãng đường dài tới đây, đợi tao, và rồi chỉ đơn giản nói “tốt thôi” khi tao từ chối trả tiền cho mày à?”

Law nhún vai. “Tôi cố gắng không để những điều đó làm mình bận lòng. Đây là một cuộc đời phẳng lặng.”

Kid không hề có ý định tin cái gã này bằng một nửa niềm thôi thúc muốn quăng hắn ngã. Hắn choàng cái áo khoác da qua đôi vai rộng và kéo khoá lên, nhét chùm chìa khoá và cái ví của mình vào túi. “Tốt lắm, vậy thì…” hắn rít khẽ, “tao sẽ không thắc mắc về một điều may mắn như thế. Đi nào. Tao sẽ gặp mày ở bên ngoài.”

Đá chân xuống sàn nhà, Law đứng dậy và theo Kid đi xuống cái cầu thang dẫn tới khu garage, không hề để ý tới gã thanh niên tóc đỏ đi phía sau hắn, không một lần liếc mắt qua vai. Khi họ ra đến cửa, Kid khẽ lắc chùm chìa khoá của mình tạo nên một âm thanh chói tai và dùng nó để mở cánh cửa ra vào. “Đi nào.” Hắn nói. “Ra đi.”

Law bước ra ngoài, rồi đưa một ngón tay lên, ngừng lại, quay người ra sau. “Và anh biết đấy, bởi vì tôi rất quan tâm đến những bệnh nhân của mình…tôi nhận ra là mình nên cho anh một lời cảnh báo chân thành.”

“Cảnh báo cái gì?” Kid nhíu mày.

“Anh thấy đấy…” Law cố gắng đeo lên mặt mình một cái nhìn đầy ngây thơ, điều này chỉ khiến cho hắn trông càng có vẻ độc ác. “Tôi có nợ một vài tay cá đói đáng mến năm ngàn bảng. Nhưng điều hài hước là, tôi chưa bao giờ gặp mấy người đó cả. Vậy là tôi quyết định gửi tới cho họ món tiền nợ đó, thông qua cái tên, và địa chỉ của một người tên là Eustass Kid.

“Cái gì?” Kid nhảy dựng lên và tóm lấy vai Law với một cú ghì tưởng như muốn gãy xương. Gã bác sĩ không hề chớp mắt.

“Và…” Law gạt tay Kid, hành động vừa rồi của tên đó chẳng làm hắn tổn thương mảy may, nhưng đã làm cho gã tóc đỏ tức giận hơn bao giờ hết. “Cuộc trao đổi sẽ diễn ra vào đâu đó khoảng tầm tối nay. Vậy là chúng sẽ tới và tìm anh đấy.” Law nhìn xéo qua vai Kid vào cái garage tối om trống rỗng. “Và anh chỉ có một mình đêm nay…thật là quá tệ mà!” Hắn nhún vai và lắc đầu. “Tôi thành thực hy vọng là anh đã có đủ chỗ tiền đó, Eustass ạ.”

Cánh cửa đóng sầm lại và Trafalgar Law thấy mình lại đang ở bên trong garage một lần nữa, mũ của hắn rơi xuống sàn và Kid đang nắm chặt tóc hắn trong tay. “Đồ chó đẻ!” Hắn chửi thề, nước miếng văng thẳng vào mặt tay bác sĩ.

Law trượt tay vào túi áo, từ từ khép chặt những ngón tay lại quanh một cái cán dao lạnh buốt, nhưng trước khi hắn kịp rút nó ra, Kid quẳng hắn bay ngang chiều dài của căn phòng, ngã xuống mui của một chiếc Volkswagen, cú va chạm làm vỡ tan cửa kính chắn gió. Dưỡng khí trong phổi Law đột nhiên như bị rút hết, và hắn lăn lộn trong đau đớn, cơ thể bị chấn động mạnh.

Kid không mất nhiều thời gian để nhảy đè lên hắn, nắm lấy cổ áo và kéo hắn dậy để có thể đấm vào mặt hắn. Tay bác sĩ có thể cảm thấy những mạch máu bên dưới da mình vỡ tung. Thêm một cú đấm nữa, và mảng da trên mắt rách toạc, tầm nhìn của hắn ngập trong máu.

“Anh đang nóng giận đấy,” Law rên rỉ, “tôi đã ngờ là thế.” Một chớp nhoáng loé lên  dưới ánh sáng mờ ảo của ánh đèn đường khi lưỡi dao được rút ra, ngay trước khi nó hạ cánh xuống vai trái của Kid. Cắm ngập tới tận chuôi, một cú nhắm thẳng tắp, bỏ qua tất cả mọi mạch máu quan trọng, và nằm yên tại một vị trí gần xương. Nhanh như khi đâm xuống, Law rút nó ra, giống như một con rắn cắn mồi.

Tay bác sĩ đã trông đợi sự đau đớn hiện lên trên gương mặt Kid, nhưng gã đàn ông, vẫn đang đè hắn xuống, thậm chí chẳng hề run rẩy. Quay gương mặt đầy máu của mình sang bên cạnh, Law thoáng nhận ra đôi mắt Kid đang tối sầm lại. Adrenaline trong cơ thể hắn sản sinh ra mạnh đến nỗi gã đàn ông không hề cảm thấy ngay cả sự đau đớn do một lưỡi dao sắc đó lẻm gây ra. Một cách phản kháng quá nhanh và mạnh – không hề giống với những gì Law từng thấy trước đây.

“Tao sẽ giết mày, Trafalgar.” Kid nói một cách bình thản. Mặc dù những mạch máu trên trán hắn đang đập mạnh, những cơ bắp trên người hắn đang co giật liên hồi, giọng nói của gã đàn ông nghe cứ như thể hắn đang ngồi trong một quán cà phê nào đó mà tuyên bố câu này. Và lần đầu tiên kể từ rất lâu rồi, Law cảm thấy sự sợ hãi lạnh lẽo đang bóp nghẹt lấy trái tim hắn. Tay bác sĩ tin là Kid sẽ làm điều đó.

Hắn bị nhấc lên bằng cổ áo. Mặc dù Law khá cao, nhưng Kid còn cao hơn nữa, và hắn lắc mạnh gã bác sĩ trước khi ấn hắn mạnh vào tường. Hộp sọ của Law đập mạnh vào mặt phẳng bằng bê tông và tầm nhìn của hắn chao đảo, vuột khỏi sự kiểm soát.

Khi Law nhìn lại được, hắn thấy Kid đang nhìn xuống mình và cười, từng cái răng của hắn nhe ra, bên dưới cặp nanh trên sắc một cách bất thường. “Tôi dám nói là anh đang cố thoát khỏi vụ này đấy, Eustass.” Law khẽ ho.

“Đúng thế đấy.” Kid cười khùng khục. “Không con điếm nào làm tao thấy hứng hơn việc chứng kiến cảnh mày đổ máu đâu, đồ khốn kiếp láo toét khôn lỏi.”

Tên bác sĩ đưa tay lên và ấn phần cạnh sắc của lưỡi dao vào cổ Kid, ngay bên cạnh tĩnh mạch cảnh. Nhưng gã tóc đỏ chỉ đơn giản thụp người xuống tránh lưỡi dao. “Tiếp đi,” hắn rít lên, “làm tao chảy máu đi. Tao vẫn sẽ dùng cái thân mày để sơn tường đấy.”

Ánh sáng tràn ngập căn phòng.

Bị quáng, cả hai gã đàn ông quay ra cửa chính. Có ba tên khác đang đứng ở đó, mỗi kẻ cầm một món vũ khí bất hợp pháp trông khá ấn tượng. Gã đi đầu đang đặt tay lên bảng công tắc đèn, và hắn trông cũng có vẻ ngạc nhiên không kém gì tay bác sĩ và tên thợ máy. Nhưng ngay sau đó, gương mặt gã chùng xuống thành một nụ cười nhẹ, và gã khẽ vuốt những lọn tóc dài vàng óng của mình.

“Có phải chúng tôi vừa cắt ngang một cuộc tranh cãi giữa nội bộ vợ chồng không, hả các chàng trai?” Hắn châm chọc, khẽ liếc mắt qua vai ra hiệu cho hai tên đứng đằng sau mình, một tên tóc đen cường tráng và một gã khác nhỏ nhắn hơn. Đám người khẽ thì thầm ra lệnh, rồi giương vũ khí lên.

“Ồ, tôi sợ là đôi uyên ương các vị sẽ phải giải quyết vụ này sau,” gã tóc vàng nói, “vì chúng tôi có một khoản tiền cần phải lấy.” Đôi mắt hắn dán vào Kid. “Hẳn anh đây là Eustass, tôi đã từng nghe kể về anh rồi. Đừng có làm căng chuyện này lên. Anh trả, và chúng tôi rời đi. Đơn giản thế thôi.”

Kid chậm rãi hạ Law xuống sàn nhà, nơi mà tay bác sĩ có thể cố gắng lấy lại được nhịp thở của mình. Hắn từ từ quay đầu lại phía những kẻ xâm nhập, đôi mắt đảo qua từng lên và đánh giá những vũ khí mà chúng mang theo. “Đừng có…quấy rầy.” Hắn khẽ quát.

Gã tóc vàng trông hơi có vẻ mất bình tĩnh. Hắn gần như đã bước lùi lại sau, trước khi giậm mạnh xuống sàn nhà. “Hãy trả tiền đi, và bọn tôi không có lí gì để làm việc đó cả. Thôi nào, tỏ ra là một chàng trai ngoan ngoãn đi.”

Law lúc này đang ở phía còn lại của căn phòng, nhặt cái mũ của mình lên và đội nó vào đầu. Trong bóng tối của căn nhà, nếu như có ai đó chú ý, hẳn người ta sẽ nhìn thấy được một nụ cười đáng sợ đang nở rộng trên môi hắn. “Ngoan ngoãn.” Hắn cười khúc khích với chính mình. “Không nằm trong kế hoạch của ta.”

Chính xác như hắn dự kiến, Kid không hề hành động một cách ngoan ngoãn. Hắn tấn công đám người, lao đến với nắm đấm, và trước khi chúng kịp có thời gian để suy nghĩ, hắn lao tới như một con bò tót vừa nhìn thấy màu đỏ. Phải mất một lúc để đám người kia phản ứng lại, và khi đó, từng tên bắt đầu bắn phát một, hai trong số chúng bắn trượt. Viên còn lại sượt qua bàn tay trái của Kid, đủ để làm xước da, rồi rơi mất.

“Cái quái gì…” Tên tóc vàng giật nảy người, hắn là gã đã bắn phát đạn gần như thành công, nhưng hắn không bao giờ kịp kết thúc câu nói ấy, bởi vì Kid đang nhắm thẳng vào hắn. Một cú đấm giáng xuống, và thay vì ngã nhào, thì gã đàn ông thực sự đã bay vèo, lướt một mạch trên sàn garage. Kid không thèm quay lại nhìn gã, mà tiến lên, giằng lấy khẩu súng lục ổ quay khỏi gã tóc đen to con và nắm chặt nòng súng. Mỉm cười, hắn dùng báng súng đập mạnh vào mặt gã và làm vỡ ngay phần sống mũi.

“Còn thú vị hơn ta tưởng…” Law thì thầm. Hắn nhướng mày lên nhìn gã nhỏ người đang lừ lừ tiến đến từ phía sau. Con dao găm vẫn còn trong tay, hắn nắm lấy cánh tay phải của gã và lẳng nó lên không trung, vặn xoắn thật mạnh cho tới khi cánh tay gãy rời và phần cơ vai lỏng ra hoàn toàn. Dùng tay con lại, Law thọc mạnh lưỡi dao vào phần bên dưới cánh tay rồi cắt thật gọn gàng xuyên qua những đông mạch ở vùng đó.

Kid quay lại với tên tóc vàng, hiện giờ đang trườn một cách tuyệt vọng tới khẩu súng lúc này đã vô dụng của hắn. Tay tóc đỏ ghìm hắn trên sàn, và dùng cả thân hình rắn chắc chống đỡ cơ thể, hắn tung liên tiếp những cú đấm, tạo ra tiếng gẫy vỡ vang vọng khắp căn phòng. Cuối cùng, hắn rút tay về, be bét máu, và nhảy qua cái thân thể bất động. Với một cú liếc chớp nhoáng, Law cũng có thể nói được rằng hộp sọ của gã đàn ông đó đã vỡ nát.

Nhưng tay bác sĩ vẫn còn “người bệnh nhân” của mình để mà chú ý tới. Hắn ném một cái nhìn đầy nuối tiếc xuống gã đàn ông đang quỳ dưới gối mình, đang cố đứng lên bằng chân, ôm chặt cánh tay bị thương vào sát bên người. Những ngón tay xăm hình của Law hạ xuống túm tóc màu nâu cắt ngắn của gã, giật mạnh đầu để lộ ra phần cổ, rồi chém. Gã đàn ông thở ồng ộc, co giật, rồi chết trong tư thế co quắp mình trên sàn nhà.

Tên cuối cùng, cái tên tóc đen lực lưỡng, đang ôm mũi mình, và nôn mửa trên sàn. Gã liếc sang hai gã đồng sự của mình, và cuống cuồng chạy ra cửa.

Nhưng Kid đã tóm được gã trước, bóp chặt vai gã và tung hắn lên trên, qua người mình, và ngã lộn xuống sàn. Kid nhấc ủng lên và giậm mạnh liên hồi xuống cổ của gã đàn ông xấu số, lặp đi lặp lại, cho tới khi những mảng da rách toạc và đôi ủng đầy dầu mỡ trơn nhẫy của hắn xuyên qua khí quản nạn nhân.

Law nhìn, lau đi những vết máu trên lưỡi dao, trong lúc Kid vẫn tiếp tục giẫm lên cái thân hình bất động cho tới khi một âm thanh gãy vụn của xương sống vang lên.

“Mày sẽ là thằng kế tiếp.” Kid thề.

“Đừng có ngớ ngẩn thế,” Law nói, cất con dao găm vào túi, và cho Kid thấy hai bàn tay không. “Vấn đề là gì chứ? Mọi chuyện đều đã được giải quyết. Cái gã tóc vàng kia – “ Law chỉ, “chính là người đứng đầu cái tổ chức bé nhỏ thảm hại của bọn chúng. Điều này cũng đồng nghĩa với việc sẽ chẳng còn bọn cá đói lởn vởn theo đuôi anh hay tôi nữa. Và…” hắn thong thả bước tới gần Kid, “…bởi vì anh đã giúp tôi lo liệu vụ lùm xùm này, tôi nghĩ là chúng ta có thể bỏ qua món nợ của anh.”

“Ngu xuẩn.” Kid nắm lấy cổ áo Law và kéo tay bác sĩ lại gần sát mặt mình tới mức Law có thể ngửi thấy cả mùi hơi thở của hắn. Chỉ một chút thôi, Law tự hỏi tại sao một gã đàn ông với kích thước này lại có thể di chuyển nhanh nhẹn đến thế. “Vấn đề chưa bao giờ nằm ở chỗ tiền đó cả.”

Law đặt bàn tay của mình lên tay Kid, nhẹ nhàng vuốt ve những đốt ngón tay chai cứng và rắn rỏi. “Tôi cũng vậy thôi.”

Mắt Kid hơi mở lớn, ngạc nhiên, thể hiện rằng hắn đang lưỡng lự. Bằng cách ấy, cơn giận của hắn cũng dịu dần xuống, và hắn bắt đầu suy nghĩ phân tích tình hình. “Ý mày là sao?” Hắn nhấn mạnh.

“Tôi là một bác sĩ, Eustass.” Law trả lời. “Tiền thì tôi có rất nhiều. Nhưng người như anh thì trên đời này chỉ có một. Và anh mới là điều làm tôi thấy hứng thú.”

“Tại sao?” Kid gầm lên.

Cặp mắt tay bác sĩ chạy dọc theo cơ thể của gã đàn ông tóc đỏ. Hắn nghĩ về đủ thứ để mà nói, cánh tay trái của Kid, sức mạnh vô song, mái tóc đỏ thẫm, cơ thể cường tráng, cặp mắt lấp lánh vàng, những vết thẹo trên cơ thể, sống mũi gẫy, sự giận dữ điên cuồng… Nhưng như thế là tiết lộ quá nhiều.

“Chỉ đơn giản là thế thôi, Eustass-ya. Cứ coi như là trực giác mách bảo đi, nhưng có lẽ giữa chúng ta có thể nảy sinh…tình bạn hay cái gì đại loại thế.”

Kid lắc đầu. “Đương nhiên là không. Tao ghét mày, đồ khốn.”

“Cảm giác của chúng ta giống nhau,” Law nói “nhưng hãy thử…” hắn cười, “thử làm một chàng trai ngoan ngoãn xem nào.”

Lần này thì hắn đã thành công. Kid nới lỏng những ngón tay mình quanh cổ áo của Law và thả gã đàn ông xuống. Hắn lùi lại một bước và đảo mắt nhìn quanh garage. Một cái kính chắn gió vỡ vụn và ba xác chết, cùng với ít nhất là nửa lít máu dây be bét trên tường. Sẽ là thật rắc rối để mà dọn dẹp hết cả đống.

“Tốt thôi,” hắn hừ giọng. “Nhưng mày sẽ phải dọn chỗ này cùng với tao.”

Mắt Law hạ xuống những cái xác. “Rất hân hạnh.”

***

Hai giờ sau đó, cái garage nồng nặc mùi hoá chất, nhưng tường và sàn nhà đã sạch sẽ, và Kid cũng vừa hoàn thành việc sửa chữa cái kính chắn gió bị vỡ. Hắn quay lại và nhăn mặt với con người đã ở cùng hắn trong phòng, hiện giờ đang biến cái ghế dài thành một cái bàn mổ bẩn thỉu mất vệ sinh nhất Kid từng thấy từ trước tới nay.

Law đã bắt đầu với việc mổ xác khám nghiệm gã đàn ông, điều này thực sự làm Kid thấy muốn ói, nhưng hắn giữ im lặng. Nhưng khi tay bác sĩ bắt đầu với việc cắt xẻ và chia nhỏ tử thi ra, thì hắn thấy mọi thứ đang trở nên gớm guốc hơn bao giờ hết. Và thế là trong suốt một tiếng sau đó, cả hai bắt đầu cãi vã, nói qua nói lại về việc ai là người có đầu óc bệnh hoạn hơn.

“Anh thích tháo dỡ ô tô, và xem xem chúng được lắp ráp như thế nào còn gì,” Law so sánh, “cũng giống như tôi làm với cơ thể con người mà thôi.”

“Mày còn chẳng thèm đeo găng nữa chứ.” Kid nói. Hắn mở cái tủ lạnh ở góc nhà và lôi ra một lon bia. Hắn nhấc thêm một lon nữa lên mời Law, nhưng tay bác sĩ lắc đầu. Nhún vai, Kid bỏ nó trở lại chỗ cũ trên giá, rồi đá chân đóng cánh tủ lại.

“Tại sao tôi phải làm thế chứ? Chúng chết rồi, và hoàn toàn không nhiễm bệnh dịch gì hết cả. Hơn nữa,” mắt hắn sáng lên đầy phấn khích. “Cảm giác sẽ rất khác lạ khi anh chạm vào nội tạng của con người với hai bàn tay trần.”

Kid nhấc một cái hũ đựng tim mà Law vừa đặt sang bên cạnh lên, lắc lắc phần nội tạng ngập trong máu. “Đồ bệnh hoạn.” Hắn thì thầm. “Một thằng cuồng sát hạng A, đó là mày đấy.”

“Cầm lấy này.” Law nói, tung cho Kid một cuộn ruột nhỏ. Theo phản xạ tự nhiên, Kid nắm lấy nó, rồi nhăn mày, cảm nhận phần nội tạng màu hồng trượt qua da hắn. “Hơn nữa, Eustass,” gã bác sĩ tiếp tục tranh luận, “dù tôi có hứng thú với anh, nhưng tôi luôn nhìn nhận mọi việc qua một lăng kính rất logic và thực tế. Đặc điểm tương tự như thế không xuất hiện ở anh.”

Kid ném phần nội tạng lên mặt bàn, và chùi bàn tay vào ống quần. “Logic, phải…” hắn thì thầm. “Nếu đó là logic thì, ta chẳng muốn tham gia vào cái thứ đó đâu.”

Những ngón tay của Law ngập sâu vào ruột của gã tóc vàng. Hắn chọc chọc vào lá gan và nhíu mày, “Thú vị thật…” hắn thì thầm. Kid đảo mắt và hớp một ngụm bia.

“Nói kiểu đó nữa là tao đấm gãy răng đấy.”

Gã bác sĩ nắm lấy lá gan bằng cả hai tay của mình và kéo nó ra, bỏ cái phần nội tạng đó vào một bình khác. Sau đó hắn lau chùi và cất tất cả những phần còn lại vào túi, dọn sạch cái bàn. “Hmmm,” hắn nói, “đây là tất cả những phần cuối rồi.” Hắn xắn tay áo lên và bước về phía bồn rửa, và nhìn một cách chán nản xuống cái vòi nước.

“Sao thế bác sĩ, quá phức tạp với mày à?” Kid trêu chọc.

Law lắc đầu, môi hơi cong lên. “Mở nó cho tôi nhé, Eustass? Tôi không muốn dây bẩn ra tay cầm.”(2) 

“Không.” Kid giật giọng.

“Eustass, chúng ta sẽ lại phải lau sạch nó nếu anh không mở cho tôi.”

“Không có chuyện đó đâu, Trafalgar. Nếu có một lúc nào đó tao mở vòi hộ mày, thì đó sẽ chỉ là khi tao muốn nhận chìm mày trong nước mà thôi.”

Law thở dài, và dùng khuỷu tay để vặn cái núm cho tới khi một dòng nước nhỏ nóng bỏng chảy ra từ đó. Hắn thò tay xuống bên dưới và kì cọ tới khi tay hắn chuyển sang màu đỏ và sạch sẽ, rồi rồi thêm một vài phút nữa. Cuối cùng, hắn túm lấy một cái khăn mặt và lau khô tay, quay người lại đối diện với Kid.

“Tôi sẽ xử lí nốt chỗ còn lại.” Hắn nói, vơ lấy những cái túi đen hắn mang theo, nhét đầy chúng bằng những mảnh xác của đám kẻ thù. Kid nhìn gã thanh niên với một vẻ đầy nghi ngờ.

“Thật chứ?” Hắn hỏi. “Mày sẽ mang cái đống này lên tàu điện ngầm cùng với mày sao?”

Nhưng tay bác sĩ đã tiến ra cửa, những cái túi vắt vẻo lủng lẳng trên vai, cười lớn một mình. “Đương nhiên là không rồi,” hắn nói, liếc nhìn Kid. “Anh sẽ chở tôi về nhà.” Hắn mở cửa chính và tắt đèn, đứng ở khung cửa chờ đợi Kid đi theo mình.

“Đi hay không nào?” Hắn huýt gió.

Kid kết thúc lon bia của mình và quẳng nó vào sọt rác, lôi chùm chìa khoá từ trong túi áo mình ra. “Cậu đang đùa tôi phải không, Trafalgar?” Kid lên tiếng. Tất cả những âm điệu cay độc trong giọng nói của hắn đã hoàn toàn biến mất. Hắn theo tay bác sĩ đi ra phía khung cửa, đóng và khoá nó lại đằng sau lưng, giúp gã thanh niên đi cùng bỏ đồ vào cốp xe và leo lên ghế trước.

“Tôi thề với cậu.” Kid nổ máy xe và quay sang đối diện với tay bác sĩ đang ngồi trên ghế hành khách, tên này thậm chí còn chẳng buồn liếc sang hắn. “Một ngày nào đó, tôi sẽ là người giết cậu, Trafalgar. Tôi hứa đấy.”

Law liếc sang gã tóc đỏ, đón nhận những đường nét của hắn khi ánh đèn của thành phố đêm nhảy múa trên gương mặt ấy. “Tôi không nghi ngờ điều đó đâu, Mr. Eustass. Một ngày nào đó, anh hẳn sẽ là thần chết của tôi.”

________

(1) Hội chứng Stockholm là hội chứng như kiểu người bị bắt cóc trở nên quen thân, thông cảm hoặc nảy sinh tình cảm với người bắt cóc (ND)

(2) Nguyên văn “Turn it on for me, would you, Eustass? I don’t want to slime up the handles.”

Đoạn này Law chơi chữ, mang ý nghĩa khá là nhạy cảm nhưng sang tiếng Việt không dịch thoát được. “Turn on” vừa là “mở vòi nước”, nhưng cũng còn có nghĩa làm cho ai đó cảm thấy “hứng” (nếu không biết “hứng” ở đây là gì thì bạn chưa đủ tuổi đọc fic này, ok?). “Slime up” là dây bẩn, bẩn kiểu ướt ướt lầy nhầy, làm nhơ nhớp, và trong một số trường hợp thì nó dùng để chỉ sự “xuất” (k cần giải thích “xuất” nữa, ok?). “Handle” có nghĩa là “cái cần”, và tôi tin là đầu óc bạn đủ “minh mẫn” để nhận ra là nó không đơn giản là cái cần gạt bình thường trong máy móc đâu. (ND)

7 thoughts on “Red – chapter 2

  1. Way~ Chỉ có một câu để tả cảm xúc sau khi đọc xong chap này: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Chưa bao giờ tôi thấy Law xứng với cái danh hiệu Bác sĩ Tử thần như ở fic này =))). Quá sức bệnh hoạn =))
    Góp ý nhỏ nhỏ chút: những đoạn chú thích ấy, cô nên đánh dấu sao ở cuối sau khi kết thúc chap hãy giải thích, để ngay trong fic làm người đọc dễ bị “ngắt mạch cảm xúc” ảnh hưởng khá lớn đến những đoạn về sau.
    Cảm ơn đã dịch chap này sớm như thế dù cô nói đang nợ nần ngập đầu❤ *ôm hôn nồng nhiệt*
    Yêu cô❤

  2. “Tôi thề với cậu.” Kid nổ máy xe và quay sang đối diện với tay bác sĩ đang ngồi trên ghế hành khách, tên này thậm chí còn chẳng buồn liếc sang hắn. “Một ngày nào đó, tôi sẽ là người giết cậu, Trafalgar. Tôi hứa đấy.” :v

  3. Lonely Leaf says:

    đậu… chap này tập trung tất cả những gì gây hứng thú với t, máu me, giết chóc, hài, chơi chữ, hint tá lả tung tóe.

    ấn tượng nhất câu cuối “Một ngày nào đó, anh hẳn sẽ là thần chết của tôi” =))

  4. Yoite says:

    t yêu Law vs vẻ mặt “động ko biến” của anh, nhưng trong fic này thì nó còn mãnh liệt hơn nữa! thật đen tối và lôi cuốn hết sức!
    ** phần chơi chữ thú vị lắm** :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s