Red – chapter 4

Chương 4:

Những bức tường trong căn hộ cũ kĩ rung lên bần bật khi Kid mở toang rồi nhanh chóng đóng sầm cánh cửa lại, một mớ dao cắm ở mảng tường đối diện lắc mạnh rồi rơi xuống đất, và cái ca chưa rửa đặt trên nóc quầy bar rơi xuống sàn vỡ tan thành từng mảnh. Tay tóc đỏ bước ngang qua chúng, lao thẳng vào phòng ngủ của mình. Với cái áo khoác màu hạt dẻ vắt ngang vai, những móng tay còn dính máu, và vệt đen dưới mắt bị lem ra, trông hắn thật sự giống như một kẻ điên loạn.

Hai tay đặt sau đầu, chân bắt chéo, Trafalgar Law nằm duỗi người uể oải trên tấm nệm lông vằn vện vàng của hắn. Măt khép hờ, nhưng nụ cười để lộ rõ ràng thái độ vui mừng khi gã bác sĩ nhìn thấy Kid đứng ở khung cửa ra vào.

“Eustass-ya,” hắn huýt khẽ, dang rộng đôi tay, cứ như thể Kid chỉ là một vị khách đang được hoan nghênh đến thăm nhà riêng của chính hắn vậy. “Thật vui khi được biết cuối cùng anh cũng hoàn thành nhiệm vụ.”

Kid không tốn thời gian vào việc đôi co, vì hắn đang quá giận dữ để mà nghĩ ra mấy lời qua tiếng lại. Hắn tát Law thật mạnh làm văng chiếc mũ trắng của tên này đi, rồi đưa tay nắm lấy mái tóc đen bù rối. Khẽ nháy mắt trái, hắn nhấc Law lên khỏi tấm đệm giường và ấn gã vào bức tường đối diện.

Law cố chống gót chân xuống trước khi mình bị đẩy vào tường, nhưng hắn chỉ có thể đứng đó và hít hà như một con mèo con với mái tóc bị túm chặt. Những ngón tay của Kid dần nới lỏng, nhưng Law vẫn có thể cảm thấy cơn đau giần giật ở chân tóc nơi hắn vừa bị nhấc lên. Law đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi hành động bạo lực hắn có thể nghĩ ra, dựa theo kinh nghiệm cá nhân của bản thân mình, nhưng túm tóc thì hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn.

Kid bắt đầu quăng quật hắn lung tung như thể hắn chẳng là gì hơn ngoài một con điếm lôi ra từ nhà thổ. Nếu như có một điều gì đó Law căm ghét hơn việc bị ra lệnh, thì đó là việc bị đối xử thậm chí còn thấp kém hơn cả tầng lớp vẫn thường bị ra lệnh: nói một cách rõ ràng, bị đối xử không còn ra con người. Những hồi ức kinh tởm và bệnh hoạn đột ngột tràn về trong tâm trí của tay bác sĩ, và bụng hắn quặn lại khi một tiếng gầm gừ đầy giận dữ trào lên trong họng hắn.

“Đừng – ” hắn rít lên qua hàm răng nghiến chặt, “ đừng có làm điều đó với tôi, Eustass-ya!”

Gã tóc đỏ chộp lấy cái ly trên chiếc tủ đầu giường và ném nó về phía Law. Tay bác sĩ hụp người xuống tránh, cái ly rơi vỡ lăn lóc chỉ cách hắn vài bước chân. “VẬY THÌ ĐỪNG CÓ ĐỘT NHẬP VÀO NHÀ TAO!” hắn gầm lên bằng toàn bộ hơi sức mình có.

Cắn vào lưỡi mình, Law cố gắng đưa tình huống trở lại trong tầm kiểm soát, cũng đồng nghĩa với việc làm biến mất cơn giận mang sắc đỏ đang lần mò đến trong khoé mắt hắn. “Đáng lẽ tôi nên nhận ra sớm hơn rằng anh sẽ hành động như thể một con thú hoang chiếm giữ khư khư lãnh thổ của mình như thế này. Tôi chỉ nghĩ rằng nơi này sẽ là địa điểm gặp mặt thuận lợi hơn là một quán café đèn mờ nào đó.”

Kid thở dốc, cặp mắt chầm chậm hạ xuống. Cơn giận dữ của hắn vô cùng hoang dại, nhưng trôi qua rất nhanh. “Đừng có làm thế nữa, Trafalgar.” Hắn cảnh cáo. “Nếu không tôi sẽ bắn chết cậu đấy. Tôi không quan tâm cậu trả tôi bao nhiêu đâu.”

Gã bác sĩ gật đầu. “Tôi có thể thấy được điều đó.” Hắn mở khoá áo khoác và máng nó lên thành giường. “Anh tham gia vào vụ này hoàn toàn không phải vì tiền, phải không?” Hắn đảo mắt liếc nhanh khắp căn hộ tồi tàn. “Tôi đã nghe những lời đồn về việc anh có thể kiếm được hơn rất nhiều so với những gì đồ đạc ở đây thể hiện, tuy nhiên thứ duy nhất tôi thấy có vẻ sặc sỡ đáng chú ý nhất chỉ là phong cách trang trí của anh…”

Những ngón tay hắn chạy dọc trên một chiếc vòng vàng lớn, miệng và mũi Law nhăn lại với một vẻ không mấy hài lòng, như thể hắn đang chứng kiến điều gì đó tồi tệ lắm. “Nó gợi cho tôi nhớ tới một người.”

“Quyến rũ đấy.” Kid khịt mũi. “Và thêm nữa, tôi đ. quan tâm đến việc cậu nghĩ gì trong đầu. Hắn rũ tấm áo khoác ra và vắt nó trên thành giường đối diện với nơi Law đã treo áo khoác của mình. Liền đó, hắn cởi bỏ áo cộc tay rồi ném nó vào cái giỏ đựng đồ bẩn ở phía đối diện, và cứ để trần như thế bước ra ngoài bếp rửa tay.

Kiên nhẫn, Law đi theo hắn, đá những mảnh ca vỡ lúc nãy sang một bên. Đặt tay lên quầy bar, hắn dùng đó làm điểm tựa để nhấc cả thân mình lên mặt quầy, gần chiếc bồn rửa. Kid ngước nhìn, định mở miệng phàn nàn, nhưng rồi nhận ra có làm điều đó cũng chẳng ích gì, vậy là đành quay trở lại với công việc chùi rửa bên dưới những chiếc móng bằng một cái bàn chải chà hoa quả.

“Hy vọng là anh không dùng nó để rửa khoai tây.” Tay bác sĩ nhận xét.

“Chỉ khi nào tôi nấu bữa tối cho cậu thôi.” Kid bật lại.

Law bật cười, âm thanh thích thú thoát ra từ môi hắn. Hắn tiến lại gần bên bồn rửa, bàn tay rám nắng khẽ trượt xuống chạm vào những ngón tay sũng nước của Kid. Kid cứng người lại khi những ngón tay của tên bác sĩ vuốt ve nhẹ nhàng lòng bàn tay hắn, rồi khẽ nắm lấy những ngón tay trong tay mình. “Tại sao anh lại sơn móng tay?”

“Somalia.” Kid đáp với vẻ cục cằn. “Từng làm việc trên tàu với vũ khí. Nó giữ cho móng tay tôi không bị nứt trong cái thứ thời tiết kinh khủng ở đó.”

Những ngón tay ướt của tên bác sĩ di chuyển lên trên, và chạm vào bờ môi dưới của Kid. “Thế còn son thì sao?”

Kid nghiêng đầu, tránh khỏi những ngón tay đang xâm phạm gương mặt mình. “Ở Afghanistan. Đây là cách rẻ nhất để giữ cho môi tôi không bị nứt chảy máu ngoài sa mạc.”

Cuối cùng, Law đưa tay chùi đi lớp viền kẻ mắt màu máu ở bên dưới mắt Kid. “Thế còn đây?” hắn hỏi, mặt dưới ngón tay trỏ của hắn đầy những vệt đen.

Tay tóc đỏ bật cười. “Cậu bắt trúng mạch rồi đó. Chỉ đơn giản là tôi thích mình trông hơi có vẻ điên loạn chút thôi.” Hắn rút tay khỏi vòi nước và đóng khoá, rồi vớ lấy một miếng giẻ và lau khô. “Thế còn cậu thì sao?” Hắn nói, gật đầu với người đối diện. “Câu chuyện đằng sau những hình xăm đó là gì vậy?”

Law duỗi tay ra sau và vẫy vẫy những ngón tay. “Họ gọi tôi là Bác Sĩ Tử Thần. Trông chúng rất hợp với cái tên đó đấy chứ.”

Kid không biết đó có phải toàn bộ sự thật hay không, nhưng hắn quyết định lờ đi. “Thế còn những hình khác thì sao?” Hắn tiếp tục hỏi.

Cặp mắt của gã bác sĩ mở lớn trong vài giây trước khi nhanh chóng nheo lại. Hắn kéo cao tay áo tới quá khuỷu và khẽ nhíu mày. “Anh để ý tới chúng à?” Hắn nói. “À, ờm, chúng chỉ là…không có gì…chỉ đơn giản…” Nhìn lên hắn thấy ánh mắt chăm chú của Kid, và tự bắt mình phải tiếp tục. “Chỉ là một biểu tượng vô nghĩa dùng để che dấu đi một vài thứ vớ vẩn tôi có được khi còn trẻ, chỉ vậy thôi.”

“Hmm,” Kid ném miếng giẻ về phía Law, hắn chộp lấy và ném nó sang một bên. “Đôi khi tôi tự hỏi có bao giờ cái miệng kia của cậu thốt ra được điều gì thành thật không.”

Law nhảy xuống khỏi quầy bếp, hoàn toàn chẳng chú ý gì tới lời nói mỉa mai kia. “Hãy quay trở lại chuyện công việc đi nào,” hắn nói. “Tôi đã giấu nửa còn lại của chỗ tiền ở đâu đó trong căn hộ này, giờ tôi cần anh cung cấp cho tôi toạ độ chính xác.”

“65.3 vĩ độ Bắc, 106.7 kinh độ Đông.”

Tay bác sĩ có vẻ hơi ngạc nhiên trước việc Kid chịu nghe lời dễ dàng đến vậy. “Tại sao, cảm ơn anh, Eustass-ya. Có vẻ như anh đáng tin cậy hơn vẻ bề ngoài của mình đấy.” Hắn chỉ tay về phía phòng ngủ. “Ngăn đồ lót.”

Kid giật mạnh và mở cái ngăn kéo của hắn ra, gạt đám boxer sang hai bên cho tới khi hắn nhìn thấy tiền, và lắc đầu, rồi tự lầm bầm như thể với chính mình. “Tôi cũng nghĩ như thế về cậu.” Hắn đếm lướt qua những tờ giấy bạc thật nhanh – đủ cả. “Dù rằng cậu nên đề cao cảnh giác…” hắn đặt những đồng bảng được gói gọn sang một bên và bắt gặp ánh mắt Law.

“Tôi không có bằng cấp, tước vị giáo sư hay bất cứ cái gì đại loại như thế, thuộc bất cứ chuyên ngành hay lĩnh vực nào. Nhưng điều đó không có nghĩa tôi là một thằng ngu ngốc. Tôi đã đi khắp thế giới này, Trafalgar à. Và tôi có thể liên hệ những chuyện này với nhau. Một nhà khoa học hạt nhân? Toạ độ ở Siberia à?” Hắn bật ra một tiếng cười nhẹ và khinh khỉnh. “Không biết cậu đã nghe về chuyện đó chưa, nhưng Bức Màn Sắt(*) đã bị di dời cũng được chừng một thập kỉ rồi.”

Law đút những ngón tay thon dài mảnh khảnh của mình vào túi trước quần bò. “Anh đã hứa với tôi là sẽ không hỏi gì rồi mà.”

“Tôi không hỏi gì cả,” Kid đáp lại, “tôi chỉ đang nói với cậu là tôi đã biết về vụ đó, và cậu sẽ là một thằng ngu nếu đánh đồng trí tuệ của tôi ngang bằng với lũ thiểu năng cấp độ vừa.”

Như một thằng nhóc xấc xược, Law đảo mắt và khẽ bật cười nhạo báng. “Tôi chưa bao giờ nghĩ về anh kiểu như thế, Eustass-ya. Đừng có vội đánh đòn phủ đầu vậy chứ.” Hắn rút tay khỏi túi quần và đan những ngón tay vào nhau cho bớt mỏi. “Chúng ta xong rồi nhỉ?”

Kid gầm gừ, nhưng gật đầu. “Phải, giờ thì cút xéo. Đừng có gọi tôi lần thứ hai trừ phi cậu cần tôi và có ý trả gấp đôi vụ này. Tôi sẽ cần chỗ tiền đó coi như một sự đền bù cho sự khốn nạn của cậu đấy.”

***

Law đã gọi lại cho Kid, và hắn chẳng hề mảy may có ý định trả gấp đôi gấp ba gì cả. Trong vài tuần sau đó, tay bác sĩ xuất hiện cứ như thể một bóng ma ở một vài địa điểm nhất định: Garage của Kid, căn hộ hắn thuê, quán bar nới gã tóc đỏ thường lui tới, và có một lần gõ nhẹ vào cửa kính xe của Kid khi hắn dừng đèn đỏ trên đường. Cứ mỗi lần lại có một nạn nhân khác nhau, và những lần gặp mặt như thế chỉ thoả mãn được sự khát máu của Kid, không phải trí tò mò.

Một tháng sau đó, khoảng bảy giờ sáng, cả thành phố bị bao bọc trong một màn sương mù ẩm thấp thê lương và Law đang dọ dẫm cạy khoá cửa căn hộ của Kid. Hắn vừa mới hoàn thành ca trực đêm trong bệnh viện, và chiếc áo choàng phẫu thuật vẫn còn dính đầy những vệt máu ngang dọc từ một gã cứng đầu đáng nguyền rủa, nạn nhân của một vụ đọ súng nào đó. Lần mò mãi, và cuối cùng thì cái khoá cũng kêu ‘click’ một tiếng và hắn bước vào nhà.

Trên bàn bếp, hiện ra lờ mờ đằng sau một tách trà, là cái bóng mái tóc rối tung của Killer. Hắn không hề giật mình khi Law bước vào, nhưng nhăn mặt, và đưa tay lên chải những lọn tóc vàng bù xù.

“Đừng có tự tiện vào đây như thế nữa.” Hắn quát. “Thật là bất lịch sự.”

Law nhún vai hạ cái túi đồ của mình xuống ghế bành, nhưng ngừng lại khi hắn thấy một người phụ nữ trẻ đang nằm trên đó, cuộn mình dưới tấm chăn bằng len thô nhám. Cô ta có một mái tóc màu xanh dương quăn tít, và nó được bới ra sau thành một cuộn bù xù. Đồ trang điểm trên mặt nhoè nhoẹt, và cô ta mặc một chếc váy, rõ ràng là đồ để trưng diện tại một hộp đêm nào đó ngày hôm qua. Có vài vết thâm tím loang lổ trên cổ tay cô gái, một vết cắn kinh khủng trên vai, và cô ta có một con mắt bị bầm.

“Của anh hả?” Tay bác sĩ hỏi, cúi xuống người phụ nữ. “Trông cứ như thể cô ta vừa bị bạo hành vậy.”

Killer lắc đầu. “Của Kid,” hắn đáp. “Con ả cứ khóc thút thít suốt đêm làm tôi mất ngủ.”

“Khóc à?” Law hỏi.

Killer khẽ lắc đầu, cho thấy là hắn không hề có ý định tìm hiểu thêm, và bước trở lại phòng mình. “Kid đang ngủ say trên giường đấy. Cứ việc vào và thoải mái đánh thức nó dậy, nếu anh muốn cái đầu mình bị đập bẹp dúm.”

Law ngồi xuống bên bàn cà phê, vắt chéo chân và nhìn người phụ nữ trước mặt mình, một cô gái với cơ thể gần như chỉ có da bọc xương. Tay hắn đưa về phía trước và nhẹ nhàng nắm lấy vai cô gái. “Này cô?” hắn gọi. “Thưa cô, tôi cho rằng đã tới lúc phải dậy rồi đấy.”

Người phụ nữ khẽ rên rỉ và cựa mình bên dưới tay hắn, và cuối cùng thì hai mí mắt của cô ta cũng bật mở. Cô gái nhìn xung quanh mình một lúc và thả lỏng, rồi thở dài. “Ồ,” cô lầm bầm, “tôi nhớ ra rồi.” Cô ta ngồi dậy và khẽ nheo mắt khi nhìn thấy tay bác sĩ. “Anh là ai?”

“Tên tôi là Law, và tôi không sống ở đây. Chỉ là người quen thôi. Tên cô là gì? Cô có cần tôi gọi cho cô một chiếc taxi không?”

Người phụ nữ khẽ lắc đầu, ngồi dậy và kéo bên dây áo bị tuột máng lại lên vai mình. “Tôi là Paula Doublefinger.” Cô nói, gạt tấm chăn sang bên đồng thời lấy ra một chiếc xắc nhỏ rơi kẹt giữa những tấm nệm ghế. Mở nó ra, cô ta lục lọi tìm kiếm giữa một đống những tiền mặt và thẻ tín dụng trong đó. “Không, tôi ổn thôi. Tôi có thể tự bắt tàu điện ngầm.”

Law nhướng một bên lông mày. “Cô cần áo khoác chứ? Ngoài đó đang mưa đấy.”

Gương mặt cô gái hơi dãn ra, thoát khỏi cái vỏ bọc cò phần lạnh lùng cứng rắn khi nãy. “Anh tốt quá,” cô ta nói, “đừng bận tâm. Tôi đủ sức lo cho mình mà.”

“Thứ lỗi cho tôi vì sự sốt sắng,” hắn cắt ngang lời cô, “nhưng trông cô chẳng có vẻ gì như thế cả.”

Ý thức được về vẻ ngoài lúc này của mình, Paula đưa một ngón tay lên con mắt thâm tím. “Không, tôi biết mình như thế nào mà.” Cô ta khẽ liếc sang cánh cửa phòng đang đóng im ỉm của Kid, “và tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng chó thật…”cô gái nhìn xuống cái xắc tay nhỏ đặt trên đùi mình, “tôi thích bản thân mình như vậy.”

“Tốt lắm,” Law nói, đứng dậy. “Tôi không nghĩ là cô muốn –”

Câu nói của hắn bị cắt ngang bởi tiếng kẽo kẹt khi cửa phòng Kid bật mở, và cái bóng khổng lồ của gã đàn ông xuất hiện trên khung cửa. Hắn không mặc gì ngoài một cái boxer màu đen và áo may ô trắng, mái tóc thường ngày dựng thẳng của hắn giờ rủ xuống và che vào một bên mắt. Hắn ngáp dài và gãi gãi đằng sau cổ, chậm rãi bước vào phòng khách. Lặng lẽ, hắn đi ngang qua Law, cứ như thể không hề để ý tới sự hiện diện của tay bác sĩ ở đó. Hắn nhặt cái ví đặt trên quầy bếp lên và lấy ra hai mươi bảng.

Gương mặt Paula lạnh tanh khi gã đàn ông tiến lại gần và dúi những đồng bạc vào giữa những ngón tay đang xoè ra của cô ta. “Tiền taxi và bữa sáng đấy,” hắn càu nhàu, rồi nắm lấy cái cổ tay tím bầm của cô gái và siết chặt. “Đừng có tiêu tốn vào những thứ vớ vẩn.” Hắn nói, trước khi thả tay.

Người phụ nữ gật đầu và đứng dậy, xỏ chân vào đôi giày cao gót đặt cạnh ghế. Kid mở tủ treo áo khoác và lấy ra một cái áo có mũ trùm đầu màu đen tuyền – dường như hắn có cả tá cái như thế – và đưa nó cho cô ta. “Mặc cái này vào.” Hắn ra lệnh.

Law quan sát mọi việc, vành môi hơi cong lên khi cô gái xỏ chiếc áo qua đôi vai gầy guộc của mình và bước tới cửa ra vào. Kid mở cửa, rồi bất chợt choàng tay ra sau gáy cô ta, hôn nhẹ lên trán, trước khi đứng đó nhìn theo hình dáng của cô gái bước đi và đóng sầm cánh cửa lại sau lưng hắn.

Law tiếp tục không được Kid chú ý tới sau khi người phụ nữ đã rời khỏi, vì vậy hắn cảm thấy một niềm thôi thúc phải thông báo sự hiện diện của mình, bằng cách lên tiếng, “Anh nên đi kiểm tra HIV. Cô ta chắc chắn là gái gọi.”

“Tôi tự biết cô ta là người thế nào.” Kid nói. Hắn rót đầy ấm trà và đặt nó lên bếp, lấy ra hai cái tách từ trên chạn bát. “Và tôi thường xuyên tới kiểm tra ở phòng khám, nhưng tôi chắc chắn rằng cô ta hoàn toàn ổn.”

“Con mắt bị bầm đó là sao?” Law hỏi. Hắn lấy ra hai túi trà từ một nơi nào đó hắn biết ở trong chạn và rót sữa vào. Kid bật cười với chính mình.

“Không như cậu nghĩ đâu. Cô ta đã tuyêt vọng, và tự cộc đầu mình vào giường tôi.”

“Và anh không thắc mắc tại sao cô ta lại khóc suốt đêm à?”

Kid đảo mắt và thò tay vặn nút tắt lò khi cái ấm bắt đầu réo liên hồi. Law chọn cách giữ im lặng và tự hoàn thành nốt món trà của mình, khi hắn thấy Kid có vẻ không mấy hài lòng.

“Nghe này, tôi chỉ muốn một cuộc tình kịch liệt với một con điếm ngu ngốc thôi, hiểu chứ. Chẳng phải lỗi của tôi nếu cô ta quyết định mình phải khóc lóc vào lúc 3h sáng bởi để than thở cho cái số kiếp khốn nạn làm điếm trong hộp đêm của mình. Tôi đã tống cô ta ra ghế sofa, đắp chăn cẩn thận, và quay trở lại giường.”

Tay bác sĩ quay người lại và đưa cho Kid tách trà của mình. Kid hớp một ngụm và ngáp dài, mở cánh cửa tủ lạnh. Hắn lấy ra một chai rum một lít và đổ đầy cốc của mình, rồi húp sụp soạp vào món đồ uống mới đã được làm mát. Law chậm rãi uống tách trà của hắn giữa đôi môi hơi hé mở.

“Anh có chắc là cô ta không khóc lóc bởi vì anh là thằng yếu sinh lí tồi tệ đấy chứ, Eustass-ya?” Hắn chọc Kid với một nụ cười khẩy ở khoé môi.

Kid đẩy mạnh vào vai Law, khiến cho một chút trà sóng ra khỏi tách và rớt xuống áo tay bác sĩ. “Lại vết nữa à!” Law rít lên, nhìn xuống. Hắn chộp lấy mấy miếng khăn giấy và cố lau sạch. “Máu này, trà này…có chút rượu vang đỏ nào anh định ném nốt vào tôi cho đủ bộ ba vết bẩn nữa không, thưa ngài thô lỗ khốn kiếp?”

“Tất cả chỗ vang đỏ trong nhà này là của Killer,” Kid trả lời, cứ như thể đó là một lời khẳng định nghiêm túc. Hắn uống nốt nửa còn lại trong tách và dùng mu bàn tay lau sạch chất lỏng dính trên vành môi. Ngước lên, hắn đứng tựa lưng vào quầy, nhìn chăm chú gã đàn ông đứng trước mặt mình.

Tay bác sĩ vẫn đang còn mắc kẹt trong nỗ lực cố gắng lau chùi những vết bẩn dính trên áo. Quầng thâm dưới mắt hắn lúc này nổi rõ hơn hẳn so với cái ngày đầu tiên họ gặp nhau, và trông hắn cũng gầy hơn nhiều kể từ khi đó, lằn xương quai sanh nổi lên rõ mồn một là một minh chứng đàng hoàng. Hơi nhếch miệng cười, Kid nắm lấy bàn tay đang bận rộn lau chùi của Law bằng những ngón tay sơn đen của mình.

“Dừng lại.” Hắn ra lệnh.

“Đừng có bảo tôi phải làm gì.” Law đốp lại.

“Thôi nào,” Kid nói. “Tôi sẽ cho cậu mượn áo. Đi ăn sáng đi. Tôi đói rồi.”

Law ngừng lại và ném miếng khăn giấy sang một bên. “Bữa sáng à?” Hắn hỏi, cứ như thể đó là một từ gì xa lạ lắm, và hỏi. “Đây có phải một cuộc hẹn không?”

Kid quát lên. “Không, đồ đồng bóng quái đản. Tôi chỉ đơn giản là muốn ăn trứng chiên, và chẳng còn gì trong cái nhà chó chết này cả. Và vì cậu đang ở đây rồi, nên cậu sẽ đi cùng tôi.”

Tay thợ máy không hề chờ đợi câu trả lời, nhẹ nhàng rời khỏi phòng khách về phòng hắn để thay đồ. Law đi theo, và ở ngưỡng cửa, một cái áo sơ mi đen tông thẳng vào mặt hắn. Hơi nhăn mặt, tay bác sĩ gỡ cái áo ra khỏi mặt mình và bắt đầu kéo tấm áo choàng  phẫu thuật lên khỏi ngực.

Mắt Law, bị che chắn bởi cái áo giờ đã lên quá đầu, không hề nhận ra cái nhìn trên mặt Kid, dù hắn có nghe thấy một tiếp thở gấp gáp, nhanh và đứt quãng. Hắn coi đó chỉ như một hành động ngẫu nhiên, không đáng chú ý, và chậm rãi, tay bác sĩ ngực trần mặc chiếc áo sơ mi vào, thả cho món đồ treo lỏng lẻo trên vai hắn.

“Cậu cũng có chút ít cơ bắp so với một gã bác sĩ lắm mồm đấy nhỉ.” Kid nhận xét, đưa tay cài cúc cái quần bò đang quấn quanh hông mình.

Gã bác sĩ đưa tay ôm lấy vạt áo. “Đấy là một lời bỡn cợt sao, Eustass-ya?” hắn hỏi.

“Không.” Kid thành thật đáp. Hắn đặt tay lên lưng Law và bắt đầu đẩy tay bác sĩ qua khung cửa. Law nhăn mặt trước hành động như điều khiển đó. “Trông cậu mảnh mai vậy thôi, nhưng cũng có da có thịt đấy chứ.” Kid nhún vai, nhìn Law với một nụ cười đểu giả. “Cũng ổn đấy…nếu đem so với một cái que củi.”

Tay bác sĩ thúc mạng cùi trỏ vào mạng sườn Kid, và gã tóc đỏ chửi thề rồi dùng chân đá hắn vào phía sau đầu gối. Họ không ngừng chửi rủa lẫn nhau cho tới khi cả hai đặt chân tới nhà hàng ăn ở dưới phố, đẩy cho cánh cửa mở ra kèm theo một tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên.

Ngồi xuống cứ như thể là khách quen ở đây lâu rồi, Kid thậm chí còn chẳng hề đưa mắt nhìn tới tờ thực đơn được đưa cho. Cặp mắt hắn mơ màng chạy lướt qua từng gương mặt thực khách quen thuộc của nhà hàng, cuối cùng ngừng lại ở màn mưa giăng ngoài cửa sổ. Chỉ có ở vị trí này hắn mới nhìn thấy được tay bác sĩ, đang lật tới lật lui cuốn thực đơn, cứ như thể hắn đang đọc kĩ tên từng món ăn vậy.

“Hôm nay là món gì ạ?” Người nữ phục vụ nhìn với vẻ dò hỏi, phá vỡ sự im lặng hoà hoãn tạm thời giữa họ. Law gấp cuốn thực đơn lại trước mặt mình và mỉm cười với cô ta.

“Tôi gọi xúc xích, và hai suất trứng chiên – làm ơn đừng dọn bánh mì nhé, tôi không ăn đâu.”

Đảo mắt, cô bồi bàn quay sang Kid và đút cuốn sổ ghi gọi món vào túi. “Thịt băm, trứng và thịt xông khói, phải không, Red?” Cô gái hỏi nhanh. Nhận được một cái gật đầu nhẹ từ phía Kid, người nữ phục vụ lùi bước về phía sau quầy.

“Red hả?” Law chọc, nhướng một bên mày lên.

Kid đưa tay vò vò mái tóc của mình, lần đầu tiên không được giữ cho dựng thẳng lên bằng kính hay băng đô. “Cậu mù màu hay là bị ngu vậy?”

Law bật cười và lắc đầu. “Anh mới là người cư xử như một con chó săn thỏ đấy, Eustass-ya à. Nói cho tôi biết đi, anh có thể nhận ra con số màu đỏ giữa một rừng màu xanh không? Hoặc là, anh có biết chữ không?”

Hai đĩa đồ ăn bốc khói tiến tới bàn, và Kid xiên dĩa của mình vào miếng thịt một cách đầy thèm khát, trong khi tay bác sĩ vẫn còn bận rộn trải tấm khăn ăn lên đùi. Nghiến răng lại, Kid lầm bầm với một miệng đầy nhóc đồ ăn. “Tôi biết những gì cần biết để sống sót.”

Mẩu xúc xích được cắt cẩn thận đang được đưa tới miệng Law khi hắn đột ngột dừng lại và đặt nó xuống. “Ý anh là…” hắn bỏ dở câu nói, xem xét điều thú vị vừa mới xuất hiện bằng con mắt khép hờ dưới hàng mi. Gã đàn ông đối diện hắn trông có vẻ không thoải mái lắm khi nhắc tới chuyện đọc viết, nhưng dường như có thể xử lí được thông tin bằng chữ khá tốt. Và vẫn còn đó, một phần nào sự thật về quá khứ của Kid mà Law không thể nào khám phá ra được. Toàn bộ hồ sơ về hắn gần như đã bị xoá sạch. Theo một cách nào đó, con người với mái tóc đỏ rực ấy chưa từng tồn tại trên đời.

“Anh đã bao giờ đi học chưa?”

Kid xé miếng thịt xông khói giữa hai hàm nanh nhọn hoắt, liếc xuống nhìn Law. “Tôi không nghĩ là điều đó thì quan trọng gì.”

Mắt Law mở rộng. “Tôi sẽ coi đó là ‘không’. Vậy làm sao anh tránh được mấy gã chuyên soi mói chuyện thất học chứ? Tôi thề là sẽ có hàng trăm đứa học sinh đang đi học hiện giờ sống chết để được biết trò này của anh đấy.”

Khi gã bác sĩ nói, tay thợ máy trước mặt hắn đã hoàn thành một nửa bữa sáng của mình, và hiện đang ngả người ra sau uống nước. Chậm rãi, hắn rướn người lên phía trước và nói với Law bằng một giọng như thể đang cố gắng dạy dỗ một thằng nhóc con hờn dỗi.

“Không cha mẹ. Thay đổi chỗ ở liên tục.” Hắn đáp một cách cục cằn. “Bỏ trốn khỏi bất cứ gia đình nào nhận nuôi.” Hắn cười khẩy và chộp lấy cái dĩa của mình, hươ hươ trước mặt tay bác sĩ với đầy vẻ khiêu khích. “Cá là cậu đã cố điều tra về tôi. Chẳng có gì cả, đúng chứ?”

Law đầu hàng và lắc đầu. “Không gì cả ngoài những gì tôi đã được biết – rằng anh sở hữu một garage đứng tên của chính mình. Không hồ sơ y tế, không giấy khai sinh, không tài khoản ngân hàng, và không cả bằng lái xe nữa. Phải thừa nhận là tôi đã bị ấn tượng.”

Kid nhún vai. “Không phải tự tôi làm, dù tôi thích sự tự do mà điều này đem lại.”

Tay bác sĩ còn định dò hỏi thêm nữa, cho tới khi cái dĩa trên tay Kid cắm thẳng vào món trứng trước mặt hắn. “Ăn đi.” Gã tóc đỏ ra lệnh. “Thêm một ít thịt vào đống xương của cậu đi. Chỉ nhìn cậu thôi cũng đủ khiến tôi đói muốn chết rồi.”

Law ăn một miếng, theo mệnh lệnh. “Tôi chưa bao giờ thật sự có cảm giác hứng thú với thức ăn,” hắn thừa nhận. “Tôi hy vọng là mấy người đầu bếp không để bụng chuyện đó.” Miễn cưỡng, hắn gạt gảy vài miếng đồ ăn trên đĩa của mình và bắt đầu nhâm nhấm.

Nhăn mặt, Kid ngả người ra sau và khoanh tay lại. “Vậy thì, chúng ta sẽ không rời khỏi đây cho tới khi cậu ăn xong.”

Nắm tay Law siết chặt lại quanh cái dĩa của mình khi hắn cố giữ tay mình đứng yên, một cơn nhói giật khó chịu chạy dọc toàn thân hắn. “Gì chứ, giờ anh là giám hộ của tôi đấy à?”

Tay thợ máy nhoài người qua bàn và giằng lấy cái dĩa từ tay Law, xiên nó qua một lát xúc xích và đưa nó lên môi của người đối diện. Law phản ứng ngay tức thì, môi hắn mím chặt thành một đường kẻ mỏng dính và sự khinh bỉ bao trùm toàn bộ lấy những đường nét trên khuôn mặt.

Nhưng Kid không bị rung động. Hắn thúc mạnh hơn tới Law và bàn tay hắn chẳng mảy may chao đảo khỏi vị trí của nó. “Tôi sẽ tạch cmn mất.” Hắn nói. “Nếu cứ chỉ ngồi đây và nhìn cậu chết đói chết khát trước mắt tôi. Cậu sẽ phải ăn, ít nhất là một bữa tử tế mỗi ngày, bất cứ hôm nào cậu gặp tôi. Nhớ lấy lời tôi đấy.”

Law đẩy cái dĩa bật lại, Kid cho phép điều đó. “Đừng có làm ba cái trò kịch cọt lăng nhăng như thế!” hắn quát lên. “Và đừng có ra lệnh cho tôi!”

Kid bật cười khi tay bác sĩ bắt đầu ăn suất của mình, mặc cho những điều hắn vừa nói. “Đó không phải là ra lệnh,” hắn đáp. “Đó là lời đe doạ. Cố mà sống cho tốt, nếu không thì tôi đánh cậu phọt c*t ra đấy. Tôi không thể chịu nổi cái loại người không biết trân trọng những gì mình có.”

Ngừng lại, Law không thể ngăn chính mình suy nghĩ về con người hắn đã gặp trong vài tháng trở lại đây. Một kẻ rất dễ nổi cơn điên cuồng man dại, nhưng cũng nguôi giận rất nhanh, cứ như thể hắn là một cỗ máy cấu hình cao với đầy đủ những tính năng hoang dã được tải xuống và cài đặt đầy đủ. Nhưng từ những điều ít ỏi đã được biết về quá khứ của Kid, Law nhận ra rằng đó không phải là khía cạnh duy nhất dùng để miêu tả về con người này. Còn có gì đó nhiều hơn thể, lẩn khuất bên dưới vẻ bề ngoài cứng rắn đầy bạo lực này, bên dưới tầng tầng lớp lớp những bức tường rắn rỏi được hắn tự dựng lên để bảo vệ chính mình. Và phải chăng thứ đó đã vô tình lộ ra khi hắn nói rằng một con người phải trân trọng tất cả những gì mình có?

Làm theo đúng như những gì tay tóc đỏ mong muốn, gã bác sĩ hoàn thành bữa ăn của mình, và để cho Kid thanh toán hoá đơn. Cô nàng phục vụ được boa khá hậu hĩnh, và khi Law nhìn với một bên mày nhướng cao, tay thợ máy chỉ thì thầm. “Tôi tự lo liệu được.” Lời nói mang tính chốt hạ ấy khiến Law im lặng và để cho mọi việc cứ thế mà diễn ra.

Hai mươi phút sau đó, đứng giữa những âm thanh ồn ào của phố xá, Kid chuyển cho Law điều xì gà của mình, tên này hút một hơi nhẹ và đưa lại cho hắn. “Vậy công việc lần này cậu giao cho tôi là gì vậy, thưa Hoàng tử Que Củi?”

Law lấy lại điếu thuốc và gẩy cho một ít tàn rơi xuống mặt Kid, khiến hắn lùi lại và chửi rủa loạn xạ. “Đừng có gọi tôi như thế, đồ cẩu hoang ghẻ lở.” Hắn hút nốt điều xì gà và dập tắt nó dưới gót giày của mình.

“Tôi có việc cho anh đấy, nó hơi khác một chút so với những lần trước đây,” tên bác sĩ tiếp tục. Hắn đảo mắt xung quanh con phố ảm đạm, rồi vươn người tiến sát tới bên cạnh tay thợ máy, đủ gần để có thể cảm nhận hơi ấm trên làn da của người đối thoại với mình. “Tôi đang bị theo dõi, Eustass-ya. Bởi một người phụ nữ mặc đồ đen.”

Kid nở một nụ cười, bắt đầu từ khoé môi bên phải, rồi dần dần mở rộng ra hết cỡ trên miệng hắn. “Khi nào thì số mệnh con ả đó chấm dứt đây?”

“Đêm nay,” Law trả lời. “Với tôi và anh. Không còn ai khác cả. Gặp tôi ở hộp đêm Madame Shakky’s đường Charing Cross đêm nay. Đi một mình nếu điều kiện cho phép.”

Xem xét tình huống một cách nhanh chóng, gã tóc đỏ gật đầu, một tia sáng thèm khát loé lên trong khoé mắt. “Hãy coi đó như một cuộc hẹn.” Hắn trả lời.

Law mỉm cười, “Gọi nó bằng bất cứ cái tên nào anh muốn, Red ạ.”

(*) Bức Màn Sắt: [theo Wikipedia] Bức màn sắt là một biên giới vật lý lẫn tư tưởng mang tính biểu tượng chia cắt châu Âu thành hai khu vực riêng rẽ từ cuối Thế Chiến II vào năm 1945 đến cuối cuộc Chiến tranh lạnh vào năm 1991. Các quốc gia ở cả hai phía của Bức màn sắt đều thành lập các liên minh kinh tế và quân sự quốc tế riêng của mình: Hội đồng Tương trợ Kinh tế và Hiệp ước Warszawa ở phía đông với Liên Xô là thành viên quan trọng nhất, và Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương và Cộng đồng châu Âu ở phía tây với Hoa Kỳ.

Thuật ngữ này do Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền của Đức Quốc xã, Joseph Goebbels, sử dụng lần đầu tiên trong một bản tuyên ngôn do ông xuất bản trong tờ báo Đức Das Reich vào tháng 2 năm 1945, nhưng được phổ biến nhờ công của Winston Churchill trong diễn văn “Nguồn tiếp sức cho Hòa bình” vào ngày 5 tháng 3 năm 1946.

3 thoughts on “Red – chapter 4

  1. Cáo Kurama says:

    Tôi rất phục cô vụ trans mượt như viết :3 đặc biệt là khi tôi đọc câu này “Tôi sẽ tạch cmn mất.” =)) rất biểu cảm =))

  2. Lonely Leaf says:

    cái fic này có phải humor không mà t đọc cứ thấy chết cười thế này, bạn Law đang tán tỉnh hay ve vãn bạn Kid đây =))

    hết móng rồi môi rồi mắt =)) sao thích đụng chạm người ta vậy
    Mà hơi bất ngờ, vụ son dưỡng môi t đã sử dụng trong 5 Nights, Với khí lạnh của cái vùng cô nói tới, ngây cái đêm cô vứt cho t chap hai và đến nay nó vẫn cứ 600 words =))

    thôi cố lết cho xong vây, c cũng vậy nhé. Fighting!!!

  3. Yoite says:

    trans hay thật! t đọc mà ko dứt ra được luôn! văn phong tỏ rõ dc bản chất của từng nhvật và không khí của truyện. cách ăn nói, hành xử cũng dc trans quá ư là perfect!! :)))) t kết fic này rùi!! **bật ngón cái** ơn trời vì đã đọc và cảm ơn bạn trans rấtttttttttttttttttt nhìu!! **tung bông**

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s