Red – chapter 6

Những ngón tay của Law lướt nhẹ trên số điện thoại Kid lưu trong máy mình, trước khi hắn thả món đồ vào trong túi áo, khẽ lắc đầu. Đã vài ngày trôi qua kể từ lần cuối cùng hắn liên lạc với con người đó, và mặc dù hắn muốn lại được trò chuyện với Kid, hắn nhận ra rằng mình chẳng có lí do gì để làm điều này cả – nhiệm vụ của hắn chẳng có gì tiến triển, và hắn chẳng có tên nào ngứa mắt để trừng trị, đó là lí do duy nhất mà Law có thể nghĩ ra để gặp mặt tay thợ máy.

Law quay trở lại với công việc, soi mói nhìn những vết máu dính trên ngón tay mình, trước khi xếp lại miếng kính chứa tiêu bản hắn đang tập trung quan sát bằng kính hiển vi. Trong khi đang xem xét mẫu vật, tâm trí hắn chợt quay trở lại với những sự kiện xảy ra ở hộp đêm ngày hôm đó. Hành động mà không có mục đích, việc đó thật chẳng giống hắn gì cả; chẳng có lí do nào hắn lại để cho Baby 5 sống, và hắn cũng không có lời biện minh nào thích đáng cho việc hành hạ cô ta, bởi vì những thông tin hắn cần đều không phải dạng sẽ tới bằng cách đó.

Để gửi lại một thông điệp.

 

Phải, đó chính là điều hắn vẫn tự nhủ với bản thân mình. Hắn muốn gửi cho Joker một thông điệp. Bề ngoài làm ra vẻ như để nhắc nhở Ông Hoàng của Thế Giới Ngầm rằng hắn không phải dạng cứ muốn bắt nạt là được, và sâu thẳm bên trong, thông điệp ấy mang ẩn ý Law chưa hề quên những gì đã xảy ra, và hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho gã vì điều đó.

Nhưng đó chính là điều khiến Law lo lắng nhất. Toàn bộ những dấu hiệu đã để lại ở đó, những bằng chứng rành rành của một kẻ đang máu nóng trả thù. Có thể ngoài mặt hắn vẫn cố đánh lừa bản thân và giả vờ nói rằng hắn chỉ đang theo đuổi những sở thích riêng khi tình cờ con đường của hắn lại giao nhau với lối đi của ông sếp cũ. Nhưng xét cho cùng thì, sự căm ghét hắn đã gieo xuống lối đi ấy khi hắn nhận thấy bóng dáng Joker nằm lại đâu đó trên đường…nó quá thiếu tự nhiên, quá rõ để mà nhận ra rằng nỗi đau ấy vẫn còn làm Law vướng bận. Giống như một vết thương mà tay bác sĩ bỏ mặc cho mưng mủ, và thay vì cắt bỏ phần đó đi, hắn lại chỉ làm lơ nó. Điều này đâu có ảnh hưởng gì tới quãng đời còn lại của hắn chứ, tay bác sĩ tự nhủ thầm với chính mình, và cho đến chừng nào nó vẫn còn vô hại đối với hắn, hắn sẽ để yên cho nó tồn tại.

Khẽ dặng hắng trong cuống họng, tay bác sĩ xoa xoa yết hầu và cố gắng một cách tuyệt vọng xua tan cơn nhức đầu âm ỉ cùng với những suy nghĩ đen tối. Hắn nheo mắt nhìn qua ống kính cho tới khi thấy rõ được mình đang nhìn vào cái gì; và đúng như hắn đoán, những tế bào bệnh máu trắng hiện ra rõ mồn một. “Bạch huyết.” Hắn thở dài, “Tạ ơn Chúa, mình nên chuyển ngay tên này sang bên khoa ung thư thôi.”

Quay người sang và dọn dẹp đống bừa bãi hắn đã bày ra khắp phòng thí nghiệm, Law chợt ngừng lại trước cái nhìn chăm chăm của một vị khách không mong đợi đang chùng chình ở cửa trước. Và bởi vì rõ ràng là không còn lối ra nào nữa, Law đành gật đầu với đồng nghiệp của mình, phác một dấu hiệu cho thấy rằng cậu ta có thể cắt ngang công việc của hắn.

“Bác sĩ Trafalgar,” chàng trai trẻ lên tiếng với vẻ khá nghêm túc, khác hẳn vẻ ngoài ngây thơ với những túm tóc lưa thưa bù xù và cặp mắt nâu trong sáng. “Hôm qua là ca trực của anh.”

“Tôi biết.” Law trả lời, không ngẩng đầu nhìn lên khỏi miếng nhãn cứng nhắc đang được kẹp chặt giữa những ngón tay hắn. Hắn dùng miệng xé nó ra và dán nó vào mặt bên của mẫu vật.

“Vậy thì tại sao, sau khi chúng tôi đã gọi anh tới mười bảy cuộc, anh vẫn không tới?” Chàng bác sĩ trẻ hỏi dồn, “và thậm chí còn không nhấc máy nữa?”

Law thở dài và di tay lên mí mắt, “Bác sĩ Chopper à, tôi đang bị một cơn đau đầu rất kinh khủng hành hạ đây, cậu làm ơn thông cảm tí chút được chứ?”

Điều này không hề khiến cho Chopper hài lòng tí nào. Cậu lấy ra cuốn sổ ghi đơn thuốc của mình từ trong túi và nguệch ngoạc vào đó bằng chiếc bút bi xanh. “Thuốc giảm đau đây,” cậu ta gằn giọng, ném tờ giấy nhàu nhĩ vào tay Law. Tay bác sĩ chộp lấy đơn thuốc giữa những ngón tay mình và đảo mắt, cuộn nùi tờ giấy lại và bỏ vào túi áo.

“Thôi được rồi, tôi đang nghe cậu nói đây.” Hắn đầu hàng.

“Bác sĩ ạ,” Chopper tiếp tục. “Tôi vẫn luôn luôn ngưỡng mộ anh kể từ lần ngày tiên tôi làm thực tập ở chỗ này.” Cậu rụt rè nhìn đi chỗ khác và bắt đầu lo lắng lật qua lật lại cuốn sổ kê đơn trong tay mình. Law khẽ mỉm cười khi nhìn thấy một vệt đỏ ngại ngùng thoáng hiện lên trên má của chàng bác sĩ trẻ tuổi.

“Vớ vẩn.” Law trách. “Cậu là một trong số những nhà nghiên cứu bệnh học hàng đầu ở châu Âu đấy nhé. Và nhìn lại xem tôi là ai nào? Một tay giải phẫu tim không hơn.”

Tình huống chợt thay đổi ngay tức thì. Tay bác sĩ phẫu thuật đã học được cách làm sao để đánh lạc hướng và thuyết phục cậu chàng thiên tài này; ban đầu, hắn chào đón cậu ta bằng một sự lạnh lùng mang hơi hướm thách thức. Nhưng một khi Chopper đã thể hiện là mình không hề làm gì đe doạ đến Law hay công việc của hắn, hắn luôn tìm được cách tránh khỏi những lời rầy rà của Chopper, và ngược lại, còn lợi dụng cậu để phục vụ cho mục đích của mình nữa.

Vì thế, chỉ với một lời khen đơn giản đó, gương mặt Chopper lập tức chuyển sang màu đỏ, đỏ tới mức nó có thể khiến cho tất cả đám bác sĩ trong cái viện này đổ xô tới nơi họ đang đứng. Law phớt lờ sự ngại ngùng, bộ điệu lãng đãng và nụ cười ngọt ngào ấy. “Đừng có thế mà, ông anh khốn thật! Anh nghĩ là một vài lời nịnh hót đó sẽ khiến anh tránh được rắc rối sao. Chết tiệt!”

Nhận thấy cơn dông tố đã tan đi, Law giật lấy cuốn sổ trong tay Chopper và đặt nó sang bên trước khi những mảnh giấy rơi làm bừa bãi sàn phòng thí nghiệm. “Cảm ơn nhiều vì đã che giấu cho tôi đêm qua nhé, bác sĩ Chopper. Hẳn là cậu phải mệt còn hơn cả kiệt sức ấy chứ nhỉ.”

Cặp mắt to tròn của Chopper khép lại, nhỏ nhất như nó có thể khép. “Đừng có cố làm lung lạc tôi, bác sĩ Trafalgar,” cậu ta nhăn mặt, “tôi có thể cho qua một lần, nhưng tới lần sau thì tôi sẽ báo cáo lại đấy!” Cậu khẽ lắc lư người trên chân mình. “Chẳng có cách nào mà tôi lại làm việc được tới tận mười lăm giờ một ngày khi anh không có mặt ở đây cả.”

Law lầm bẩm, cố giữ cho lời chửi rủa ở âm lượng nhỏ nhất có thể, và đặt lại món tiêu bản vào trong kho lưu trữ. “Hãy nói tới vấn đề này khi tôi đi cùng với cậu về văn phòng của cậu, được chứ?” Hắn cầm lên một cặp giấy. “Đằng nào thì tôi cũng cần phải gửi nó xuống khoa điều trị ung thư, ở ngay gần khoa của cậu, đúng không?”

Chopper gật đầu và ngáp dài, đưa tay gãi gãi sau gáy làm cho mái tóc của cậu chàng vốn đã bù xù nay lại tiếp tục rối tung lên. “Được thôi…cũng được…”

Law mỉm cười và đan những ngón tay lại, ấn mạnh vào tấm lưng nhỏ nhắn của Chopper và đẩy cậu thanh niên trẻ qua cửa đi xuống hành lang. “Mà lần sau, thay vì cố gắng chịu đựng nếu tôi không bắt máy, tại sao cậu không gọi bác sĩ Kobato chứ nhỉ? Tôi tin là cô ấy sẽ nhiệt tình giúp đỡ, và tôi cũng chắc rằng –”

Đồng nghiệp của Law ném cho hắn một cái nhìn gay gắt khi cậu ta mở cửa văn phòng và mời hắn vào. “Bác sĩ Kobato à?” Cậu ta hỏi, nhướng một bên lông mày. “Cô ta là bác sĩ khoa nhi. Và cô ta ngất xỉu khi nhìn thấy dù chỉ là một tí tẹo máu!”

“Vẫn còn hơn là không có ai chứ.” Law bật cười. “Xem chừng cổ vẫn không vượt qua được nỗi sợ khi nhìn thấy mổ xẻ ha?”

Chopper đẩy mạnh cái ghế lại bên bàn làm việc, món đồ trông cũng khá cũ kĩ, những vật dụng cá nhân duy nhất thấy được trong căn phòng ấy là một lô lốc những tấm ảnh đóng khung. Bức tường phía sau bị phủ kín bởi một giá sách lớn và vững chãi, thứ mà Law đã để ý quan sát rất kĩ càng.

“Tại sao anh không thể nhấc máy chứ, Trafalgar?” Chopper nài nỉ. “Tôi không muốn anh bị rắc rối…”

“Cậu tốt quá.” Law nhận xét. “Nếu điều này làm cậu cảm thấy tốt hơn thì, tôi có thể giúp – hiện giờ cậu đang làm gì vậy?”

“Tôi sẽ tới phòng khám và dành vài giờ ở đó.”

Nghiến răng, Law nhún vai, gạt sự khó chịu sang một bên. “Tốt lắm, vậy tôi sẽ lo ca của cậu ở phòng khám để cậu có thể nghỉ ngơi, được chứ? Thấy sao?”

Chopper cười khúc khích như một đứa trẻ. “Anh sẽ làm điều đó cho tôi ư, bác sĩ?” Cặp má tròn ửng của cậu chàng phù hợp vô cùng với nụ cười bừng sáng trên gương mặt cậu. “Tuyêt quá!”

“Uh-huh,” Law lầm bầm, không chú ý lắm. Hắn lôi ra một tờ tạp chí bị cấm và trợn tròn mắt. “Của cậu à?” Hắn hỏi, hoàn toàn lạc đề. Giọng hắn hoàn toàn chuyển thành một câu hỏi thẳng thừng.

“Hả?” Mắt Chopper bắt gặp ánh nhìn của hắn, và từ từ hạ xuống dưới bìa cuốn tạp chí. “Ồ, cuốn Deutsche Medizinische Wochenschrift này hả?” Cậu hỏi, “Anh đọc được tiếng Đức à?”

Cặp mắt của tay bác sĩ tối sầm lại, và hắn xua tay như thể muốn lơ phớt cậu chàng trẻ tuổi đi. “Đương nhiên. Ý tôi muốn nói là, cậu có theo dõi hết tất cả mấy cuốn tạp chí quái quỷ kiểu này không?”

Chopper trông có vẻ bị xúc phạm. Cậu quay ra sau và phác một cử chỉ về phía bức tường với giá sách lớn. “Đương nhiên là tôi phải làm thế chứ,” cậu trả lời với tất cả sự ngạo mạn mà mình gom góp được trong nói. “Và anh sẽ làm việc tốt hơn nếu như cập nhật thông tin thường xuyên từ những nghiên cứu y khoa mới nhất đấy, thưa bác sĩ. Trái tim con người không thay đổi trong mấy ngàn năm qua không có nghĩa là công cuộc chữa bệnh cho nó không thể đổi thay.”

Law cảm thấy mắt trái của mình hơi máy giật. Hắn thừa biết một sự thật hiển nhiên là bản thân hắn có kiến thức về những thành tựu khoa học công nghệ sâu rộng hơn bác sĩ Chopper rất nhiều. Khi người đồng nghiệp trẻ tuổi của mình đang đà thành công, cậu ta thiên về nghiên cứu những phương cách chữa bệnh bằng thảo dược hơn là những giải pháp lạnh lùng, cứng nhắc. Cậu ta có vẻ không mấy hứng thú với những viên thuốc trắng đơn giản hay những mũi kim nhọn sắc như Law vẫn thích, thậm chí cậu ta đã từng phàn nàn với cấp trên rằng những món đồ đó làm thiếu hụt đi sự tiếp xúc giữa cơ thể con người.

Lần này, Law cố dằn niềm kiêu hãnh của mình xuống. “Tôi chỉ thấy hứng thú với việc nghiên cứu một vài tạp chí nhất định.” Hắn nhấn mạnh. “Nếu cậu tính cả những bản copy, thì thế đấy. Tôi có một bệnh nhân rất đặc biệt mà tôi tin rằng sẽ được hưởng lợi từ những nghiên cứu riêng của cá nhân tôi trong lĩnh vực công nghệ y sinh.”

Chopper bật cười. “Anh thật là giỏi trong việc chuyển chủ đề đấy. Nhưng đương nhiên là tôi cũng có chứ! Tờ Annual Review, có lẽ vậy, và cả Biotechnology and Bioengineering nữa…anh có muốn mượn những số mới nhất không?”

“À,” Law đưa cao ngón tay trỏ, “thực ra thì tất cả những số cậu có sẽ tốt hơn đấy. Từ khoảng, ờm, cứ cho là từ năm 2005 đi.”

“Tôi còn chưa…” Chopper lắc đầu, “khi đó tôi còn chưa vào học trong trường Y nữa!”

“Ồ phải, cậu còn rất trẻ.” Law nhíu mày. “Bất cứ thứ gì cậu có cũng được vậy.” Hắn đã tìm thấy phần đó trên kệ sách, nhận ra rằng từng loại tạp chí được phân loại rõ ràng theo chủ đề và ngày tháng. Một cách thô bạo, hắn rút ra thật mạnh một cuốn, và để cho những cuốn còn lại rơi rớt vương vãi trên sàn.

“Này!” Chopper hét lên, nhưng cậu chàng hoàn toàn bị phớt tỉnh. Law bỏ hết những thứ nằm trong một cái hộp đựng đầy nhóc đồ trên bàn ra, và bắt đầu đút những cuốn tạp chí vào đó. Sửng sốt và bất lực, Chopper đứng đó nhìn tên bác sĩ vẫn thường uể oải sầu muộn Trafalgar Law di chuyển với một tốc độ và sự chính xác đến thần kì, nhanh chóng dọn sạch bay một phần tư cái giá sách thứ hai của cậu. Ba cái hộp đã được xếp gọn trong tay hắn, và Law chùng gối xuống để nhấc chúng lên, một cách dễ dàng, đặt chúng tựa vào đôi vai gầy guộc của mình.

“Cảm ơn!” Đó là lời cuối cùng hắn bỏ lại sau lưng khi hắn rời khỏi căn phòng, không nói thêm câu nào nữa. Chopper nhìn theo trong phút chốc, rồi cậu đấm mạnh cả hai tay xuống bàn, làm gãy luôn mấy cây bút chì vừa được gọt giũa rất cẩn thận của mình.

“Này!” Cậu ta lên tiếng gọi vang khắp hành lang, nói với một cái tai điếc đặc. “Anh còn phải mang tập tài liệu đó xuống khoa ung thư mà? Và làm hộ tôi ở phòng khám nữa? Anh sẽ nghe điện khi tới ca trực chứ? Này, trả lời tôi đi! OI!”

Nhưng Law lúc này đã gần đi tới cầu thang dẫn xuống hầm rồi, tại đó, hắn bắt chuyến tàu nhanh nhất trở về căn hộ của mình và bắt đầu đọc lướt rất nhanh qua những cuốn tạp chí cho tới tận khi ánh bình minh loé lên ở đường chân trời. Bởi vì hắn biết rằng ở đâu đó giữa những trang giấy này, có lẽ phải đến hàng nghìn trang, chắc chắn sẽ phải có một bài báo viết về người kĩ sư y sinh đã thành công trong việc chế tạo ra cánh tay máy thay thế cho cơ thể người. Một món đồ tạo tác đẹp đẽ, một tác phẩm nghệ thuật thực sự của công nghệ đã bị bỏ lãng phí cho một gã thợ máy vô danh tóc đỏ.

Và đó hẳn sẽ là bước đầu để trả lời câu hỏi, tại sao?

***

Chín tiếng đồng hồ, bốn bình cà phê, và gần chín ngàn trang giấy sau đó, cuối cùng Law cũng thấy thứ mình đang tìm. Cơ bắp căng cứng lại khi hắn vươn dài người trên ghế và đứng thẳng dậy, hạ thấp đôi chân nãy giờ vẫn vắt vẻo trên thành ghế tựa. Hắn ấn ngón cái vào trang sách, đoạn uống nốt ngụm cà phê đen đặc đã nguội ngắt còn lại trong tách của mình, trước khi lấy ra một cặp kính đọc từ trong túi, để đảm bảo chắc chắn là mình không nhìn nhầm.

“Vegapunk sao? Nhưng lão đó là nhà vật lí học cơ mà…” Law lầm bầm hỏi chính bản thân mình. “Và Cutty Flam là cái gã quái nào mới được chứ?”

Bài báo cung cấp thông tin mập mờ hơn những gì hắn mong đợi. Đối tượng mà câu hỏi ấy nhắm tới phù hợp với tiêu đề: đó là một gã trai trẻ, khoẻ mạnh lực lưỡng, một cánh tay bị huỷ hoại hoàn toàn trong một vụ nổ. Theo giám định của đội y tế lưu động đã tham gia chữa trị cho người bệnh, phần thịt của gã thanh niên ấy đã bị đánh nát cho tới tận xương, tuỷ và dây thần kinh rơi rớt lòng thòng ra từ khối đen trước đó đã từng là một cánh tay, giống như những chùm đồ trang trí vắt vẻo trên một cái cây chết. Mặc dù thế, phần phía trên cánh tay, và bắp tay, vẫn chưa bị phá huỷ hoàn toàn cho tới bả vai, tại đó vẫn còn một vài dây thần kinh có đủ sức sống bên dưới da. Đó thật sự là một vết thương nghiêm trọng, chẳng có cách nào khác để cứu phần chi đã bị huỷ hoại đó cả, và cứ xét tới quy mô của vết thương ấy thì cũng đủ hiểu được rằng người bệnh đã phải chịu đựng một nỗi đau đớn không gì sánh nổi. Bình thường thì, với những vết thương do bom nổ trong tình huống ngặt nghèo như thế này, những mạch máu và dây thần kinh sẽ được đốt, để hạn chế vùng đầu dây thần kinh cảm giác được đau đớn của bệnh nhân. Nhưng Kid không có niềm may mắn đó.

Người y sĩ đứng đầu kíp mổ hôm đó, không hẳn là một bác sĩ, mà là một kĩ sư, khó có thể hoàn thành được cuộc phẫu thuật hỗn độn đầy cam go này. Tên của người đó được viết trong bài báo là Cutty Flam, có vẻ như đó là biệt danh, và ông ta đã nói rằng mình nhìn nhận vết thương ấy của người bệnh “giống như một cơ hội cho tương lai của anh ấy.” Một cách ngớ ngẩn, Cutty Flam đã khiến cho cơn đau của Kid phải kéo dài thêm, để gọi tới đó một người đồng nghiệp đáng kính, Vegapunk, và hỏi ông ta về một ý tưởng mà cả hai người đã từng gạt sang bên. Flam muốn gắn một cánh tay điện tử, với các bộ phận bên trong hoàn toàn nhân tạo nhưng mô phỏng đúng y hệt những đầu dây thần kinh và lớp da bao bọc ở bên ngoài. Tình trạng vết thương đặc biệt của người bênh, theo như Cutty Flam khẳng định, chính xác là một cơ hội tốt để thử nghiệm cánh tay nhân tạo này.

Tiếp tục lần theo những con chữ, Law dần dần nhận ra mình đã bắt đầu hiểu vấn đề. Ban đầu hắn cho rằng việc được điều trị một cách cẩn thận và đòi hỏi sử dụng công nghệ hiện đại cho cánh tay của Kid cũng có nghĩa là tay tóc đỏ này có những người bạn thuộc tầng lớp cao trong xã hội. Nhưng sự thật dường như là ngược lại. Những nhà khoa học ghi chép lại bản báo cáo này hoàn toàn không đả động gì tới việc họ chăm sóc bệnh nhân ra sao. Chẳng có gì trong danh sách những phương thức điều trị cho người bệnh trước khi công việc chế tạo cánh tay máy thành công và cuộc phẫu thuật gắn nó vào được tiến hành, ngoại trừ một lô một lốc thuốc kháng sinh và hai loại morphine tự chế. Địa điểm nơi hắn bị thương, cũng như tên tuổi và chủng tộc của người bệnh, không hề được tiết lộ, nhưng đó là những điều mà Law đã biết từ trước. Cutty Flam là một người Mỹ…cuộc phẫu thuật thiếu thốn nguyên liệu và phải sử dụng những công cụ rẻ tiền…và rõ ràng rằng Eustass Kid đã học cách dùng son môi khi ở Afghanistan.

“Một người lính?” Law tự hỏi. “Hay còn mặt nào khác của đồng xu nữa?”

Bất chấp những việc đó, người bệnh sau này được chuyển tới trung tâm nghiên cứu bởi John Hopkins, và trong nội một tuần, hắn ta đã trở thành một bằng chứng sống cho cuộc cách mạng công nghệ y sinh. Những dây thần kinh của Kid được kéo dãn, vặn xoắn, và cố định lại, và vì thế hắn đã lấy lại được cảm giác ở phần ngoài cẳng tay, bàn tay, và một chút nào đó ở mặt sau cánh tay. Đổi lại, hắn chấp nhận mất đi cảm giác ở phần trong cẳng tay và hoàn toàn phần cánh tay cho tới vai. Cuối cùng, xương quay và xương trụ được thay thế bằng những mảnh kim loại, và ngoại trừ một vài ống mao dẫn, toàn bộ phần thịt còn lại đều là nhân tạo. Một phần lớn mảng da bọc bên ngoài phần cơ thể thay thế đó là da cấy ghép được phát triển từ tế bào gốc, điều này giải thích cho Law về sự đổi màu xuất hiện sau đó.

“Một tác phẩm nghệ thuật…” Law nhủ thầm, đóng cuốn tạp chí lại. “Nhưng thực ra thì anh đã làm gì, để khiến cho Chính phủ Hoa Kỳ biến việc chữa trị của anh thành một con chuột thí nghiệm? Và anh đã ở đâu khi mà vụ nổ ấy thổi bay nửa cánh tay của anh xuống thẳng địa ngục?”

***

Ngay lúc đó, kẻ trước kia từng là gã bệnh nhân được đề cập trong bài báo, đang làm việc muộn trong cửa hàng của mình, cánh tay ướt đẫm dầu mỡ và cặp kính bảo hộ kéo sụp xuống quanh mắt. Hắn đang loay hoay với một vài món đồ kim loại, say mê với cái cách mà mình có thể điều khiển những miếng nguyên liệu cứng ngắc bằng ngón tay mình. Hắn gắn hai mảnh rìa của cỗ máy kì cục đó vào nhau và đặt miếng kim loại hãy còn nóng bỏng nhưng đã thành hình sang bên, đợi cho nó hoàn toàn thành khối ổn định.

“Sao thế, Killer?” Hắn hỏi. Gã bạn thân thiết đang lảng vảng phía sau hắn, cẩn trọng không cắt ngang công việc của Kid. Bước lên một bước, tay tóc vàng ngồi xuống cái ghế đẩu bên cạnh Kid và nhìn xuống công việc đang dang dở.

“Mày đang làm gì vậy?” Killer cất tiểng hỏi.

Kid kéo cao cặp kính lên tóc và cười với Killer. “Mày sẽ thấy.” Hắn đáp. “Đó là một mẫu mới. Chỉ cần cho tao thời gian.” Hắn đưa tay gạt những mảnh kim loại vương vãi trên bề mặt thẳng vào sọt rác. “Này, tao biết là mày đã tìm được điều gì đấy. Phun ra đi.”

“Vâng, thưa ngài.” Killer kéo tấm mặt nạ thở đang vòng quanh mặt hắn xuống, và Kid có thể nhìn thấy mấy vết thẹo bỏng chạy dọc từ cổ hắn tới môi trên. Gã tóc đỏ thoáng thấy cái lưỡi hồng của Killer thè ra, liếm quanh những vết thương cũ; đó là một thói quen, biểu lộ sự lo lắng, một hành động mà Kid không bao giờ thừa nhận rằng mình thường để ý thấy.

“Trafalgar Law, bác sĩ y khoa. Sinh ra tại Reading, cha mẹ đều là Anh mặc dù mẹ hắn nói giọng thổ ngữ vùng Morocant. Họ đều đã chết trong một tai nạn xe hơi khi hắn mới bốn tuổi. Lúc đó hắn ngồi ở ghế sau, nhưng may mắn sống sót chỉ với vài vết thương ngoài da. Hắn được giao lại cho người chú nuôi, lão này đã gửi thằng cháu cho một chương trình chăm sóc đặc biệt…hình như là để thanh toán cho nợ nần cờ bạc, hay nghiệp ngập gì đó của mình. Lão chết sau đó một năm. Do ngộ độc rượu.”

Lông mày Kid nhăn lại. “Còn người thân nào còn sống không?”

“Không,” Killer đáp ngắn gọn, “nhưng cái chương trình đó mới là thứ khó tìm hiểu nhất. Nó được che giấu bởi hàng tá các giấy tờ, vậy nên tao phải sử dụng mồm mép. Đó là một chương trình mang danh nghĩa bảo trợ trẻ em mồ côi được điều hành bởi một gã nào đó người Tây Ban Nha tên là Donquixote Doflamingo. Hắn –”

“Tao đã nghe về tay đó.” Kid đang rửa ráy, chùi sạch những vết dầu và mồ hôi trên mặt mình bằng một miếng giẻ dơ hầy. “Là thành viên của Bilderburg’s Group? Sở hữu gần như một nửa số biệt thự ở Tây Ban Nha và miền nam nước Pháp, phải không?”

“Chính hắn,” Killer xác nhận. “Ngoại trừ một điều nữa. Sự giàu có của hắn ta có dính líu gì đó tới một tài khoản hơi kì lạ ở Thuỵ Sĩ. Người ta vẫn đồn đại hắn làm giàu nhờ buôn người, số khác lại nói rằng hắn bán vũ khí hoá học và sinh học. Nhưng cùng với một đám những thằng nhóc con khác, hắn đã nhận Trafalgar vào chương trình nội trú này. Trường tư nhân, trường y, tất cả đều được trả bằng hầu bao của hắn. Những đứa trẻ còn lại đi theo nhiều chương trình khác nhau, và dường như tất cả bọn nó đều đang làm việc cho Donquixote. Chỉ có Trafalgar…”

Kid nhấc bàn tay lên để ngăn bạn mình nói tiếp. “Hắn đã bỏ trốn, tao hiểu. Không khó để ráp nối những mảnh ghép trong bóng tối từ đó.” Cặp mắt của tay thợ máy khẽ nháng lên vài tia sáng khi hắn nhìn gã tóc vàng bạn mình. “Tên bác sĩ đó có một vài con quỷ đeo bám trong quá khứ, phải không?”

Đứng dậy, Killer tiến tới và nắm lấy cánh tay phải Kid bằng những ngón tay của mình, chủ yếu chạm vào nơi những tế bào biểu bì được cấy ghép, nơi màu da hơi nhạt đi và sáng bóng lên. “Không giống những kẻ khác đâu, Kid. Hắn không phải một kẻ chắp vá như Heat hay một con cún con lạc đường như Wire. Hắn không tìm kiếm một nơi để nương náu. Tao biết là mày thích thu nạp bọn vô gia cư kiểu đó, nhưng –”

Kid gạt tay Killer ra. Hắn ghét bị chạm vào những nơi hắn không thể cảm thấy được cơ thể của chính mình. Mặc dù rất tự hào vì sự năng động và mạnh mẽ của cánh tay máy này, nhưng vẫn có một lúc nào đó, như lúc này đây, hắn vẫn được nhắc nhở về giá trị thực sự của một cánh tay bằng xương bằng thịt và những động chạm cơ thể con người. “Tao sẽ không chỉnh sửa gì hắn đâu, Killer. Hắn không muốn bị chỉnh, và tao cũng không chắc rằng trên đời này có ai làm được điều đó cả.”

“Vậy sao mày còn phung phí thời gian của mình vào việc đó?”

“Phung phí à?” Kid bật ra một tiếng cười lớn và sâu, ngửa mặt lên trần nhà. “Khi một bộ phận nào đó trong cả một cỗ máy không hoạt động – hộp số bị đơ hay đòn bẩy gặp trục trặc chẳng hạn – nó có thể phá tan cả một hệ thống thành từng mảnh vụn. Nhưng con người thì không như thế. Trafalgar có thể có vài hỏng hóc, nhưng những chức năng của hắn vẫn ổn. Và tao muốn biết điều gì đã khiến cho cục c*t khốn kiếp đó còn chạy lọc cọc được như vậy.”

Killer thở dài và ngồi phịch xuống ghế, bàn tay đặt dọc trên đùi. “Tuỳ vào mày thôi, Đội Trưởng à,” hắn đầu hàng, nhìn tay thợ máy thay áo và đổi cặp kính bảo hộ trên đầu mình bằng một miếng băng đô màu đen. Kid thọc tay vào túi lấy ra một bao thuốc và châm lửa, hít một hơi dài trước khi quay sang bạn mình.

“Đêm nay hãy tới quán Anker đi. Tao muốn uống,” hắn gãi lưng. “Và sex nữa.”

Killer thu đọn đồ đạc cá nhân của mình và bước ra sau đội trưởng của hắn. “Chính xác thì mày đang làm gì?” hắn hỏi, nhìn qua vai hướng tới những mảnh kim loại cũ mà Kid đang tạo hình. Đó là một đống những hình trụ tròn và vài miếng thép phẳng nghiêng, tất cả đều thể hiện sự chăm chút rất chu đáo. “Tao chưa từng trông thấy bất cứ cái gì ở trong đống đấy cả.”

Kid bật cười, ném chùm chìa khoá xe cho bạn mình và trượt vào chỗ ghế hành khách. “Một điều mới mẻ, được chưa? Đừng có chõ mũi vào.”

Một tiếng thở dài thườn thượt được nghe thấy trong xe. Nếu như có một điều gì đó Killer đặc biệt giỏi, thì đó là chõ mũi vào những vấn đề của Kid. Lớn hơn hắn vài tuổi, Killer đã quen biết tay tóc đỏ từ khi họ còn trẻ, và hắn luôn coi Kid như đứa em trai bé bỏng của mình. Hắn chỉ muốn đảm bảo an toàn cho Kid khi trước đây hắn đã từng thất bại khi cố làm việc đó. Thật sự là vô cùng khó khăn để kiểm soát được Kid, bởi vì sự phức tạp của con người hắn di chuyển con nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng, và mỗi khi tức giận, tay tóc đỏ có thể trở nên mù quáng hơn cả một con bò tót đang bị khiêu khích.

Killer biết rằng hắn nợ bác sĩ Trafalgar một món nợ phi thường. Mặc dù Kid và Law có thể đã thanh toán sòng phẳng cho nhau sau cuộc cứu người mà hắn đã thực hiện, nhưng Killer vẫn không thể thể hiện được hết sự biết ơn của mình. Kid là tất cả cuộc sống của gã tóc vàng, là nguồn động lực để hắn sống tiếp qua tất cả những chuỗi bi kịch trong quá khứ của mình. Khi còn trẻ, Killer đã nghĩ về Kid giống như một ngọn lửa hung tàn không thể ngăn chặn, một trận cháy rừng có thể tàn phá cả mặt đất và nhuộm máu lên bầu trời. Nhưng giờ hắn đã biết rõ hơn. Kid cũng có những nhược điểm và tật xấu, và thậm chí còn có không ít nữa là đằng khác. Thiếu đi sự chăm sóc của con con người, như bất kì ai khác thôi, hắn cũng sẽ diệt vong và ngọn lửa ấy sẽ bị dập tắt mãi mãi.

Đó là một đêm lạnh lẽo vài tháng trước khi Killer đưa bạn mình tới ngưỡng cửa nhà Law. Tay bác sĩ không nói gì nhiều với hắn ngoài mấy câu cục cằn ra lệnh cho hắn đem tới những y cụ mà Killer không thể phân biệt nổi cái nào với cái nào. Khi vết thương đã được băng bó nhưng cơn sốt vẫn còn, Law đã nhanh chóng đuổi Killer và nỗi lo lắng day dứt của hắn ra khỏi nhà mình.

“Biến khỏi nhà tôi ngay.” Tay bác sĩ ra lệnh, cởi bỏ đôi găng đẫm máu khỏi bàn tay mình. “Anh có thể đỗ ngoài đường hay làm gì khác, tôi không quan tâm.”

“Tôi sẽ ở lại.” Killer nhấn mạnh. “Tôi sẽ không bỏ mặc cậu ta ở đây.”

Tay bác sĩ tất nhiên là không đồng ý điều này, và Killer ngay lập tức bị tống cổ ra ngoài. Với một kẻ gầy gò và có vẻ quý tộc như thế, Law thật sự mạnh mẽ và cứng rắn một cách đáng ngạc nhiên. “Làm ơn,” Killer bật nói, ngay trước khi tay bác sĩ đóng sầm cánh cửa lại trước mặt hắn. Những từ ngữ như đốt cháy đầu lưỡi hắn vụt thoát ra – lần cuối cùng hắn nói những lời chân thành như thế là khi nào? “Làm ơn, tôi cần cậu ấy còn sống.”

Law nhìn xuống Killer với một ánh nhìn ngạo mạn, và thở ra cũng với một vẻ ngạo mạn như thế. “Điều đó,” hắn nói, “thể hiện rõ ràng hơn anh nghĩ nhiều.”

Killer không thể nào quên được câu nói đó sau ngần ấy thời gian. Trafalgar đã đánh trúng yếu huyệt của hắn vào lúc đó, và phải cho tới tận bây giờ, sau vài cuộc điều tra nhỏ, Killer mới bắt đầu hiểu Law. Hắn không chỉ là một tay bác sĩ phẫu thuật trên danh nghĩa nghề nghiệp, mà còn ở trong mọi việc hắn làm. Bàn tay hắn không hề run rẩy, những ngón tay hắn lướt đi còn điêu luyện hơn cả một nghệ sĩ dương cầm, và cặp mắt hắn có thể nhận ra được điểm yếu của người khác từ tận cách đó hai mươi mét. Nói một cách ngắn gọn, hắn hoàn toàn trái ngược với Kid.

Kid, trong tất cả mọi việc, ngoại trừ hoạt động máy móc, đều thiếu sự tinh tế. Hắn không bị ảnh hưởng về thể chất, nhất là với cơ thể này, và mặc dù cánh tay hắn vững chắc và mạnh mẽ, nhưng những cảm xúc của hắn lúc nào cũng tuôn trào như một vết thương hở miệng. Không phải là Killer bỏ qua trực giác tinh nhạy của hắn; xét cho cùng thì, khi Kid chịu khó bình tĩnh và nhìn nhận vấn đề theo một cách logic, hắn có thể trở nên nhạy bén hơn bất cứ con người nào Killer từng gặp. Và hơn nữa, hắn còn cực kì giỏi trong việc đoán biết tâm trạng…mặc dù hắn chọn cách hành động ra sao thì lại là chuyện khác.

Sau rốt thì, Killer không biết nên lo ngại về Kid cho tay bác sĩ, hay lo ngại về tay bác sĩ đó cho Kid nữa. Cả hai đều nguy hiểm, trong mắt hắn, và cả hai đều đang đánh giá thấp người kia. Nhưng mặc cho điều đó, họ đều đang bị hút về nhau với một niềm hào hứng mãnh liệt. Cho đến lúc này thì điều đó chưa thành vấn đề – nhưng tay bác sĩ vẫn đang cố gắng thọc vào đời tư của Kid, và nếu như Kid cố gắng tách Trafalgar ra khỏi mình, Killer biết chắc chắn rằng hàm răng của ai đó sẽ quay lại cắn nát bàn tay của người kia.

“Killer!” Kid hét ầm lên vào tai hắn. “Thằng ngu! Mày vừa đi qua quán rượu rồi!”

Killer nhấn mạnh chân phanh và thoát khỏi những suy tưởng cá nhân để ngoái lại nhìn qua vai mình vào ánh đèn quán bar mờ mờ phía sau. Hắn cho xe quay đầu ở cột đèn giao thông tiếp theo và hướng về điểm đến đã định. “Xin lỗi nhé Kid.” Hắn đáp cộc cằn. “Tao đang suy nghĩ.”

“Rõ là mày chẳng nghĩ gì về việc lái xe rồi.” Kid khịt mũi. Họ đỗ vào bãi để xe của quán rượu và bước ra khỏi chiếc xe trần thấp. Kid nhìn theo đám đông đang đi vào, và thúc nhẹ Killer, đang khoá xe.

“Thằng bỏ mẹ đeo khuyên trên mũi kia là ai vậy? Nó vừa nháy mắt với tao kìa.”

Killer đảo mắt. “Bartolomeo, nhớ không? Bãi xe cũ ấy? Nó là cái thằng du côn đã không để cho mày yên hôm thứ Năm tuần trước đó.”

Kid gãi gãi mớ tóc đỏ bốc lửa của mình, nhún vai. “Chả nhớ gì cả.”

“Mày uống in ít thôi Kid ạ.”

“Im mạ mồm mày đi, Mẹ ơi.” Kid bật lại. Hắn vỗ vai Killer. “Tao nghĩ nếu mình uống vài li thật nhanh, tao có thể sẽ quên đi được sự thật là cái mặt nó trông như vừa bị ai đấy tương cho cả cái dùi cui vào chính giữa.”

“Hẳn là có ai đã làm thế.” Killer nhìn sống mũi gãy của Kid. “Và xem thằng nào đang mở mồm ra nói kìa.”

Kid đẩy mạnh Killer, gã bạn hắn hụp người xuống tránh cú đòn đùa giỡn đó. “Sao cũng được, đồ mả mẹ. Nó –” Hắn chỉ thẳng vào tên nhóc gắn răng nanh. “ – sẽ là thứ mà đêm nay tao xử, nếu như tao không tìm được món nào ngon lành hơn trong đó nữa.”

Killer nhăn mũi lại vẻ kinh tởm. “Làm ơn mang bao vào.” Hắn khuyên.

Kid cười khùng khục. “Có lẽ tao sẽ chỉ cho nó thoả mãn tao bằng mồm thôi. Tên là gì ấy nhỉ?”

“Bartolomeo.”

Kid lầm bầm cái tên vài lần rồi lắc đầu. “Thằng ml kia! Phải, mày, cái thằng có hình xăm trên ngực đó!” Hắn gọi với vào đám đông, tới chỗ gã thanh niên đứng cách đó tầm mười lăm bước. Bartolomeo quay lại, mặt hắn lộ rõ vẻ cảnh giác trong thoáng chốc cho tới khi bắt gặp ánh mắt của Kid. Hắn vẫy tay đáp lại, và Kid quay sang Killer cười khẩy.

“Cứ như thể tao buộc phải nhớ tên nó vậy,” Kid cợt nhả, kéo theo tay bạn của mình bước vào hàng.

Killer đứng đó, lắng nghe cuộc nói chuyện đầy thô tục của hai kẻ vũ phu, tự nhủ rằng đây sẽ thật sự là một đêm dài. Một cách miễn cưỡng, hắn gần như ước rằng giá như tay bác sĩ kia gọi điện tới đêm nay.

3 thoughts on “Red – chapter 6

  1. Hoàng Quốc Hưng says:

    Vãi cả Bartolomeo :v

  2. Hoàng Quốc Hưng says:

    Chap này hay quá, tks Cos🙂

  3. Yoite says:

    uaoaoa, đang tự kỷ! =.=” may là có chap mới! tk c~~~~~~~~~~~~~!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s