CNTC seqel – ĐIỆP VỤ CUỐI CÙNG – chương 3

Chương 3: Mối đe doạ

Đã hơn một tháng nay Law không xuất hiện. Ban đầu, điều đó thật sự khiến Kid lo lắng, đến mức hắn đã định bỏ xưởng một ngày để đi thăm tay bạn của mình xem xem hắn có ốm hay làm sao không, nhưng rồi Kid từ bỏ ý nghĩ đó. Một phần vì công việc của hắn vẫn còn bộn bề và có rất nhiều vấn đề cần trực tiếp giải quyết, một phần nữa cũng vì hắn quá biết tính Law. Tay bác sĩ rất có thể đang bận bịu với một vụ án quan trọng nào đó đòi hỏi hắn phải đầu tư thời gian và công sức, việc Kid xuất hiện và làm phiền sẽ chỉ tổ dẫn tới một trận cáu giận tùm lum chắc chắn sẽ khiến cả hai khó chịu và hối hận về sau này. Thêm nữa, Killer cũng có nói với hắn rằng lâu nay Law không xuất hiện ở phòng thí nghiệm, điều đó đã củng cố thêm cho suy nghĩ sau của Kid. Hắn không nghĩ mình nên phiền tới tay bác sĩ vào lúc này.

Công việc cũng như cuộc sống mới cũng là một lí do nữa khiến Kid phần nào quên Law, hẳn thế. Số lượng đơn hàng tăng lên đòi hỏi hắn phải tuyển thêm thợ phụ, và hắn cũng phải bị ngốn mất một khoảng thời gian kha khá để thuê được Heat và Wire, hai người trong số vài ứng cứ viên hắn cho là ưng ý nhất. Thêm vào đó không chỉ có công việc chiếm mất thì giờ của hắn, Kid còn cả đống hàng xóm xung quanh để mà giao tiếp, làm quen cũng như gặp mặt. Hắn không mấy hứng thú với trò này, nhưng như người ta vẫn nói, nhập gia thì phải tuỳ tục, và thực ra thì đôi khi tranh thủ tình cảm của mấy nhà hàng xóm cũng không phải là không đem lại lợi nhuận gì cho hắn. Vergo đôi khi cũng có ghé qua chơi, Kid chào đón gã với vẻ khá nhiệt tình, sự nghi ngại ban đầu đã biến mất. Dù sao thì đó cũng là người hàng xóm đầu tiên hắn quen.

Chính vì những lí do đó mà hắn đã tạm thời quên Law, và cũng chính bởi lí do đó, Law đã làm hắn ngạc nhiên khi đột ngột xuất hiện ở ngưỡng cửa sau nhà hắn vào một tối trời mưa, lúc Vergo vừa về sau khi đem tới một khẩu súng hỏng nhờ Kid sửa. Tiếng gọi quen thuộc của người bạn cùng phòng cũ khiến tim Kid như lỡ mất một nhịp, hắn lao ra ôm chặt lấy Law khi tay bác sĩ bước đến cửa, không kịp cả lau tay và để lại một vệt đen bám trên chiếc áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng của bạn mình. Law mỉm cười trước cử chỉ đó của Kid, vòng tay ôm lại và vỗ vỗ vào tấm lưng rắn chắc của người đối diện, nhanh chóng đẩy Kid vào trong nhà và dùng chân đóng cửa lại.

“Anh thế nào rồi?” Kid hỏi khi họ cuối cùng cũng tách ra và Law săm soi mấy cánh cửa sổ buông rèm kín với vẻ hài lòng. “Hơn một tháng nay không có tin tức gì của anh, tôi đã tưởng có chuyện gì xảy ra rồi chứ. Trông anh gầy quá.”

Hắn nói không sai. Law trông yếu và gầy hơn rất nhiều so với lần cuối cùng họ gặp nhau. Cặp mắt xám ánh lên những tia nhìn mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt trũng sâu hơn, nhìn rõ ràng hơn bao giờ hết. Hai gò má hơi hóp lại, đôi tay gầy khẳng khiu và cặp xương bả vai nhô lên có thể cảm nhận thấy rõ dưới làn vải áo.

“Đúng là có chuyện đã xảy ra mà.” Law mỉm cười mệt nhọc. “Một vụ kinh khủng.” Hắn buông mình ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, trong khi Kid đưa cho hắn một mẩu bánh mì. Law chộp lấy và ăn ngấu nghiến, cử chỉ ấy cho thấy hắn cũng nhịn đói được khá lâu rồi. Kid lắc đầu, tiến về phía cửa sổ, định mở rèm ra đón chút đèn đường.

“KHÔNG!!” Tiếng quát của Law làm hắn giật bắn mình. “Đừng có mở! Vì mạng sống của cả anh và tôi, KHÔNG ĐƯỢC MỞ CỬA!”

“Được rồi, được rồi, tôi không mở đâu.” Kid nói, lùi lại, đưa hai bàn tay ra trấn an Law, lúc này trông gần như sợ hãi đến kinh hoàng, một đám mây xám che phủ đôi mắt màu bão. “Có chuyện gì thế?”

“Tôi đang bị theo dõi, và tôi dám chắc là nếu bọn theo dõi tôi lần ra chỗ này, thì cả tôi lẫn anh đều vong mạng. Eustass-ya,” hắn ngước lên, đôi mắt đầy vẻ lo âu. “Eustass-ya, tôi ngàn lần xin anh thứ lỗi vì đã kéo anh vào một vụ rất khủng khiếp, nhưng thật sự thì tôi cần sự giúp đỡ, chết tiệt. Tôi xin lỗi, tôi biết mình thật tệ hại khi đưa bạn mình vào vòng nguy hiểm, nhưng anh là người duy nhất tôi có thể tin tưởng giao đặt vào tay nhiệm vụ quan trọng này cũng như mạng sống của mình.”

“Giúp?” Kid ngớ ra. “Đương nhiên là tôi sẽ làm tất cả trong quyền hạn của mình để giúp đỡ anh rồi.” Hắn ôm lấy vai Law trấn an. “Đừng lo về nguy hiểm. Anh quên mất tôi là ai rồi à? Chúng ta đã từng cùng nhau trải qua bao nhiêu vụ khó khăn tưởng mất mạng ấy chứ.”

“Vụ này nguy hiểm hơn bất cứ vụ nào trước đó, mẹ kiếp,” Law buột ra một tiếng chửi thề, “nó nguy hiểm hơn tất cả những vụ trước đây CỘNG LẠI ấy chứ.”

“Nghe này Law,” Kid đẩy Law xuống ghế và nhìn vào mắt hắn, dịu giọng. “Tôi tin là anh sẽ làm được, và tôi sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ anh. Hãy yên tâm là anh luôn có tôi ở bên cạnh. Giờ, anh cần bình tĩnh lại, và nói cho tôi nghe điều gì đã xảy ra.”

“Đây sẽ là một câu chuyện dài đấy…” Tay bác sĩ bắt đầu, rồi đột ngột ngừng lại, cặp mắt xám mở lớn và những lằn dây thần kinh bên thái dương hắn đột ngột nổi lên như thể vừa chủ nhân của chúng mới trông thấy điều gì đó cực kì khủng khiếp. “Cái gì đây?” Law kinh hoàng hỏi, chỉ tay về khẩu súng Vergo vừa mới đưa cho Kid lúc nãy. Kid quay người nhìn sang, hơi nhíu mày khi Law bỗng dưng hỏi một câu có vẻ không mấy liên quan.

“Khẩu súng của người hàng xóm. Ông ấy nhờ tôi sửa.” Hắn trả lời trong khi cúi xuống ngăn kéo bên dưới, lấy ra cái ví bằng da và bỏ vào đó gần như toàn bộ số tiền kiếm được trong ngày hôm nay.

“K…Kid.” Law hoảng hốt nói. “Hàng xóm mới của anh…tên ông ta là gì?”

“Vergo. Tôi nghĩ vậy. Không rõ họ.” Kid đáp, hơi ngập ngừng. Vergo đã bao giờ nói cho hắn biết họ của mình là gì chưa nhỉ?

“Chết tiệt!” Law rủa. “Hắn đã tới đây bao nhiêu lần rồi? Và anh đã nói gì với hắn? Anh đã bao giờ nói chuyện với hắn về tôi chưa?”

“Cũng có đôi lần, nhưng chỉ là trò chuyện phiếm thôi.” Kid nói. “À khoan đã…tôi nhớ có một lần, không chắc chắn lắm, nhưng dường như lần đó chúng tôi say rượu. Vergo có hỏi tôi một vài điều về…về…bạn bè tôi. Không nhớ có đề cập gì tới anh không, lúc đó tôi quá say nên cũng chẳng để ý nữa. Nhưng mà…”

“Vậy là hắn đã biết tôi.” Law lẩm bẩm, rồi ngẩng lên nhìn Kid. “Không được lãng phí thêm chút thời gian nào nữa. Tôi vẫn cứ nghĩ mình là một vị khách nguy hiểm khi tới đây thăm anh, nó có thể khiến cho anh bị ám sát, nhưng đến giờ thì tôi nhận ra rằng bản thân anh và chúng ta đang thực sự gặp nguy hiểm rồi. Nhanh lên!” Hắn giục, giọng gấp gáp.

Không cho Kid cơ hội kịp hỏi, Law lao tới, chộp lấy một cái túi xách rỗng mà Kid để đó lúc chuyển nhà chưa kịp dọn, ấn nó vào tay Kid và dáo dác nhìn quanh tìm kiếm chỗ tay tóc đỏ đựng tiền. “Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, chỗ này sắp thành cái ổ mìn đến nơi rồi. Lấy vài thứ vật dụng thiết yếu, tiền và giấy tờ, rồi theo tôi rời khỏi đây ngay!” Hắn ngừng lại, nhìn những cánh cửa buông rèm với vẻ cảnh giác, đoạn quay lại Kid. “Tôi cho rằng anh có thể ngủ được vài ngày ở một chỗ khác, phải không?”

Kid gật đầu làm theo lời Law nói, dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi nhưng hắn không hỏi. Nỗi kinh hoàng không hề giấu diếm trong từng ngữ giống như một bản cam kết đáng tin cậy cho sự thành thật của chủ nhân nó. Nếu có điều gì khiến cho Law hoảng sợ đến như thế, thì hẳn đó phải là một điều thật sự khủng khiếp mà Kid đoán là mình không được phép coi thường.

Hắn nắm lấy túi xách đựng vài món đồ quan trọng và nhét toàn bộ chỗ tiền mình có vào đó, rồi ngay lập tức bị Law kéo đi, lao ra ngoài đường.

Vẫn chưa hết bàng hoàng vì những sự việc xảy ra dồn dập, nhưng Law không cho hắn cơ hội lên tiếng và tiếp tục kéo Kid chạy băng băng trên con phố. Có một chiếc xe ngựa chạy ngang, nhưng hắn chỉ liếc qua và tiếp tục tiến lên. Một chiếc xe khác, rõ ràng là trống người, đến gần họ, nhưng Law vẫn không chú ý. Họ ngoặt vào một đoạn đường, rồi lại tiếp tục băng qua hàng loạt những con phố khác, vòng vèo với tốc độ không thay đổi. Chỉ tới khi Law cảm giác được đã đi đủ xa, hoặc đúng hơn, cảm thấy mệt mỏi và không duy trì được tốc độ nữa, hắn mới ngừng lại, và vẫy một chiếc xe đỗ cách nơi hai người đang đứng một khoảng khá lớn.

Kid cố gắng kìm nén một tiếng kêu kinh ngạc khi chiếc xe tiến lại gần hai người, ánh đèn đường soi ngang qua gương mặt của kẻ cầm lái. Mái tóc vàng bù rối ấy, không thể lẫn vào đâu được, là của Killer. Nhưng Law đã đặt một ngón tay lên môi yêu cầu hắn im lặng, và đẩy hắn vào trong. Killer quay ra sau, ném cho Kid một cái nhìn ý nghĩa, rồi khẽ gật đầu với Law khi tay bác sĩ đóng sập cửa. Cỗ xe lao vút vào màn đêm tăm tối.

“Kid.” Law nói, lúc này mới thấy hắn có vẻ bớt căng thẳng. “Tôi vô cùng xin lỗi vì sự đường đột và bất tiện đó, nhưng nó là cần thiết cho anh. Anh có nhớ hôm đầu tiên anh chuyển đến đó không? Khi chúng ta sắp…” hắn ngưng bặt, đảo mắt về phía Killer, và hắng giọng. “Khi đó, tôi có thoáng thấy hình dáng của một tên quen thuộc, nhưng không dám chắc đó có phải Vergo hay không. Tôi đã thực hiện vài cuộc điều tra về sau này, và thật tệ là, sau những gì anh nói với tôi, khi ấy tôi đã nhìn đúng. Vergo được cử đến sống gần nhà anh thì hẳn là có chuyện, và tôi còn sợ là điều đáng sợ hơn đã xảy ra khi hắn nhìn thấy tôi rồi. Tôi không rõ hắn biết được bao nhiêu, tôi đã từng không rõ, nhưng giờ, qua những sự kiện mà tôi sắp kể đây và qua những điều anh vô tình nói với hắn, tôi tin chắc rằng tổ chức của bọn chúng đã lần ra tung tích tôi.”

“Law.” Kid nói, nắm lấy bàn tay đang hơi run lên vì kích động của tay bạn cùng phòng cũ, cảm nhận hơi ấm của mình truyền qua những lóng khớp gầy gò. “Tôi cần anh bình tĩnh lại và kể cho tôi rõ ngọn ngành chi tiết sự việc. Tôi có thể thấy là anh cần tôi trợ giúp, nhưng muốn thế, tôi cần phải được biết câu chuyện đã chứ. Từ đầu đến giờ anh luôn làm tôi choáng váng với hàng mớ thông tin kì quặc. Hãy nói cho tôi biết, Vergo là ai? Hắn làm gì? Và “bọn chúng” mà anh nói tới là bọn nào?”

“Tôi có thể tin anh không? Anh có sẵn sàng,” Law ngước mắt lên nhìn Kid, một chút hy vọng sáng lên trong đó. “Anh có sẵn sàng giúp đỡ tôi không?”

“Đương nhiên.” Kid thì thầm, đưa tay vỗ lên vai Law một cách nhẹ nhàng. Hoàn toàn vô thức, tay bác sĩ tựa đầu vào vai hắn, thở hắt ra mệt nhọc. Kid đưa một cánh tay choàng qua vai Law, cảm giác được rõ những khớp xương gầy nhô lên đầy vất vả.

“Nói cho tôi nghe, anh biết được bao nhiêu điều về Donquixote Doflamingo?”

***

Hành lang sâu hút như kéo dài mãi vào khoảng không gian vô tận. Hắn cứ tiếp tục chạy, đôi mắt xám bắn vào bóng tối những tia nhìn hốt hoảng, cố tìm cho ra một cánh cửa. Không thấy gì cả. Chỉ có những bức tường xám cô độc lạnh lẽo bủa vây.

 

Ngọn đèn trên đầu thình lình vụt tắt. Hắn ngừng lại, đưa tay lên bịt miệng ngăn cho tiếng thở hốc hoảng sợ thoát ra, mắt ráo hoảnh tìm kiếm một cách tuyệt vọng trong bóng tối. Điều hắn lo ngại cuối cùng đã xảy đến. Chúng biết hắn đang ở đây, và tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian cho tới khi chúng tìm ra được hắn.

 

Mồ hôi chạy dọc trên vầng trán run rẩy, hắn cố gắng giữ cho nhịp tim và hơi thở ổn định, mặc cho trái tim hắn đang rung lên điên cuồng như muốn nhảy bật ra khỏi lồng ngực. Dây thần kinh căng ra đến cực độ, cố gắng cảm nhận dù chỉ là một chuyển động nhỏ nhất. Hắn biết là mình phải chạy, nhưng hắn cũng biết là sẽ chẳng khôn ngoan chút nào nếu cứ cắm đầu lao về phía trước để rồi đâm thẳng vào một đám nào đó đang rình rập phía trước. Cần phải xác định được kẻ thù của hắn sẽ tiến tới từ hướng nào. Trước hay sau. Và phải đối phó với chúng ra sao cho phù hợp.

 

Những ngón tay hắn cuộn lại thành một nắm đấm mạnh mẽ khi đôi tai thính nhạy bắt được những chuyển động đầu tiên từ đoạn hành lang sau lưng hắn. Quay người lại, dù không nhìn thấy gì, đôi mắt xám vẫn hướng về nơi tiếng động phát ra, đồng thời hắn chầm chậm lùi bước. Kẻ thù tiến tới từ nơi hắn vừa chạy qua, thế cũng tốt bởi hắn không muốn phải dấn thân quay lại chỗ đó một lần nữa. Nếu như không có tên nào mai phục đằng trước, cuộc tẩu thoát của hắn sẽ đơn giản hơn. Chỉ cần chạy. Chạy, chạy và chạy. Chạy để cứu lấy sự tự do và danh dự cho chính mình. Chạy…

 

Một tiếng súng vang lên trong đêm tối, sượt ngang qua bên tai mang hai chiếc khuyên vàng làm hắn nổi da gà, dù có đoán trước được sự việc. Rạp người xuống để đề phòng viên đạn tiếp theo, hắn quay mình lao đầu vào bóng tối, và tiếp tục chạy, nhanh nhẹn và khẽ khàng như một con mèo. Đoạn hành lang này không mấy quen thuộc, hắn biết rất có thể mình sẽ gặp khó khăn khi xác định phương hướng sau này, hoặc tệ hơn, đâm đầu vào tường hay vào một vật cản nào đó và cho những kẻ đang truy đuổi phía sau cơ hội bắt được hắn. “Không được!” Hắn tự nhủ với mình trong hơi thở dồn dập. Hắn phải thoát. Hắn cần thoát. Không được để bị bắt…

 

Một luồng gió nhẹ phả vào mái tóc đen dày, hắn chợt khựng lại, cảm nhận mùi vị quen mà lạ của không gian bên ngoài. Hắn đang ở gần đích đến của mình rồi. Chỉ một chút khác biệt khi dải không khí mỏng manh ấy lọt vào thôi là quá đủ cho một kẻ tinh nhạy như hắn xác định được phương hướng. Quay sang phải một chút, hắn lao mình phóng đi.

 

Một loạt đạn lia sát rạt qua chân hắn, nhưng khả năng được tôi luyện sau mỗi lần chạy trốn thất bại trước kia đã cho hắn kinh nghiệm đoán nhận khi nào thì mình bị bắn. Nhanh và nhẹ như một con báo săn mồi, hắn nhảy lên tránh đường đạn đầy chết chóc ấy, cảm nhận rõ hơi nóng khi những viên kẹo đồng mang thuốc súng lướt qua dưới chân mình. Hắn đưa tay lên khi hai chân đã hoàn toàn nằm trên không trung, và mỉm cười nhẹ nhõm khi nhận ra có một thanh sắt trên đầu để nắm. Luôn có những đường ống chạy dọc trên cái trần thấp của khu hành lang này, chẳng cần phải quá quen thuộc lắm cũng có thể nhớ ra điều đó.

 

Đu người trên không, hắn nhắm mắt lại, dự đoán những đường đạn tiếp theo sẽ lao tới. Tiếng chân rầm rập rẽ ngoặt ở một đoạn hành lang, và hắn rủa thầm khi nhận ra những bàn chây ấy đang nhằm về đâu. Co người, đưa hai chân lên, hắn đu cả thân mình ôm lấy đường ống, thầm cầu nguyện cho đám người kia sẽ bỏ quá hắn. Mọi việc sẽ dễ dàng hơn, nếu như…

 

Một tiếng ‘rắc’ vang lên đanh gọn từ nơi hắn đang bám, và không còn thời gian cho bất cứ việc gì nữa, đám người chợt ngừng lại. Hắn không kịp chửi rủa, không kịp phản ứng, hay đúng hơn, như đã nói ở trên, không còn thời gian làm bất cứ điều gì. Hai tay hắn tuột khỏi đường ống và rơi xuống, thẳng vào giữa đám truy lùng.

 

Ánh đèn chợt loé sáng.

 

“Mày đây rồi, Law. Nghĩ rằng mày có thể thoát được sao?” Một giọng nói ghê rợn vang lên bên trên, và hắn cảm thấy cuộc đời mình lại một lần nữa chìm vào tăm tối.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s